Chúng ta là một xã hội đầy những con người bất hạnh đến lãy lừng: cô đơn, lo âu, chán nản, ưa phá hoại, dựa dẫm – những con người vui vẻ khi giết đi thời gian mà mình cố gắng để tiết kiệm.
We are a society of notoriously unhappy people: lonely, anxious, depressed, destructive, dependent – people who are glad when we have killed the time we are trying so hard to save.
Thước đo một người đàn ông không phải khoảnh khắc anh ta thoải mái và nhàn hạ mà tại thời điểm anh ấy tranh luận và đối mặt với thử thách
Luật thu hoạch là gặt hái nhiều hơn gieo hạt. Gieo một hành động, và bạn gặt một thói quen. Gieo một thói quen, và bạn gặt tính cách. Gieo một tính cách, và bạn gặt vận mệnh.
The law of harvest is to reap more than you sow. Sow an act, and you reap a habit. Sow a habit and you reap a character. Sow a character and you reap a destiny.
Hành động là đóa hoa của tư duy; và niêm vui nỗi buồn là quả của nó; vậy nên con người thu hoạch từ sự chăm nom của chính mình thành quả ngọt ngào hay chua chát.
Act is the blossom of thought; and joy and suffering are its fruits; thus does a man garner in the sweet and biter fruitage of his own husbandry.
Có những người sống không hề có mục đích gì. Họ trôi nổi trên đời như cọng cỏ trên sông. Họ không đi mà bị cuốn đi.
Nhờ công nghệ, sự phát triển, kỹ năng và hiệu quả công việc, chúng ta đã có đủ tài nguyên để thỏa mãn tất cả nhu cầu của con người. Nhưng chúng ta không có đủ, và có lẽ sẽ không bao giờ có đủ tài nguyên để thỏa mãn sự tham lam của con người.
We already have – thanks to technology, development, skills, the efficiency of our work – enough resources to satisfy all human needs. But we don’t have enough resources, and we are unlikely ever to have, to satisfy human greed.
Bất cứ điều gì bạn có thể làm hay mơ ước, hãy bắt tay thực hiện. Sự táo bạo chính là tài năng, sức mạnh và ma thuật
Thành công là một người thầy tồi tệ. Nó quyến rũ những người thông minh vào ý nghĩ rằng họ không thể thất bại.
Sự chân thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người. Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả.
Một chuỗi suy nghĩ lặp đi lặp lại, dù tốt hay xấu, không thể không tạo ra kết quả của nó lên tính cách và hoàn cảnh. Con người không thể trực tiếp lựa chọn hoàn cảnh của mình, nhưng anh ta có thể lựa chọn suy nghĩ của mình, và từ đó gián tiếp nhưng chắc chắn sẽ định hình hoàn cảnh.
A particular train of thought persisted in, be it good or bad, cannot fail to produce its results on the character and circumstances. A man cannot directly choose his circumstances, but he can choose his thoughts, and so indirectly, yet surely, shape his circumstances.
Tấm gương sáng, bụi bặm chẳng làm dơ được. Tinh thần trong, lòng hàm muốn chẳng dính vô được.
Trong mắt của bất cứ ai đã đọc về lịch sử, sự bất tuân là một đức tính gốc gác của con người. Chính qua sự bất tuân mà có được sự tiến bộ, qua sự bất tuân và qua phản kháng.
Disobedience, in the eyes of any one who has read history, is man’s original virtue. It is through disobedience that progress has been made, through disobedience and through rebellion.
Tôi đã học được rằng…
Người trưởng thành có nhiều điều phải suy nghĩ với những kinh nghiệm đã qua, và có được những bài học rút ra từ đó, và không bao giờ quan tâm nhiều đến việc mình đã tổ chức bao nhiêu lần sinh nhật.
Tôi là một người chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Tôi không muốn bước ra ngoài, mà cũng chẳng dám bước ra ngoài. Tôi là một người bên ngoài tỏ ra rất mạnh mẽ, nhưng nội tâm lại rất mềm yếu. Tôi đa sầu đa cảm, nhưng trước mặt người khác lại luôn mỉm cười, khiến ai cũng nghĩ rằng tôi là một cô gái hạnh phúc luôn hiểu thế nào là đủ. Tôi học được cách đối xử tốt với người khác, nhưng lại không học được cách đối xử tốt với chính mình. Tôi học được sự khoan dung, tôi có thể tha thứ cho những người làm tổn thương tôi, nhưng lại chẳng thể tha thứ cho những lỗi lầm đã qua của bản thân.
Phẩm cách có thể biểu hiện ra trong thời khắc quan trọng, nhưng nó lại hình thành trong thời khắc không quan trọng.
Nếu lấy sách vở so sánh với đời người, thì 40 năm đầu là chính văn, 30 năm sau là chú thích.