Resolve not to be poor: whatever you have, spend less. Poverty is a great enemy to human happiness; it certainly destroys liberty, and it makes some virtues impracticable, and others extremely difficult.
Hãy kiên quyết đừng để mình trở nên nghèo túng: hãy sử dụng ít hơn bạn có. Sự nghèo túng là kẻ thù lớn đối với hạnh phúc của con người; nó phá hủy tự do, và nó khiến một vài đức hạnh trở thành không thực tế, và số còn lại cực kỳ khó khăn.
Một người có thể có giá trị bằng một trăm người, nhưng một trăm người có thể giá trị không bằng một người.
What we have once enjoyed we can never lose. All that we love deeply becomes a part of us.
Ta không thể đánh mất những gì ta từng tận hưởng. Tất cả những gì ta yêu sâu sắc trở thành một phần trong ta.
Những con người truyền thống căm ghét đồng tính bởi họ không thể không tập trung nghĩ về điều mà người đồng tính làm với nhau. Và khi bạn phí não về điều người khác làm, bạn nghĩ như mình làm thế. Và họ không thích điều đó. Giống như một chuyện cười nổi tiếng: Tôi không thích đậu, và tôi mừng là mình không thích đậu, vì nếu tôi thích đậu, tôi sẽ ăn đậu trong khi tôi ghét đậu.
Mainstream people dislike homosexuality because they can’t help concentrating on what homosexual men do to one another. And when you contemplate what people do, you think of yourself doing it. And they don’t like that. That’s the famous joke: I don’t like peas, and I’m glad I don’t like them, because if I liked them I would eat them and I hate them.
Mỗi lần tôi nghe một bài phát biểu chính trị hay đọc từ các lãnh đạo của chúng ta, tôi cảm thấy kinh khủng vì mình đã hàng năm trời không nghe được thứ gì nghe giống con người. Vẫn luôn là cũng những từ ngữ đó nói cùng những những lời dối trá đó. Và sự thật rằng người ta chấp nhận điều này, rằng sự giận dữ của nhân dân không hề hủy diệt những thằng hề rỗng tuếch đó, là bằng chứng khiến tôi thấy con người không coi trọng cách họ được cai trị; rằng họ đánh cuộc – phải, đánh cuộc – với một phần trọn vẹn của cuộc đời và thứ họ gọi là ‘lợi ích sống còn’.
Every time I hear a political speech or I read those of our leaders, I am horrified at having, for years, heard nothing which sounded human. It is always the same words telling the same lies. And the fact that men accept this, that the people’s anger has not destroyed these hollow clowns, strikes me as proof that men attribute no importance to the way they are governed; that they gamble – yes, gamble – with a whole part of their life and their so called ‘vital interests’.
Trong mắt của bất cứ ai đã đọc về lịch sử, sự bất tuân là một đức tính gốc gác của con người. Chính qua sự bất tuân mà có được sự tiến bộ, qua sự bất tuân và qua phản kháng.
Disobedience, in the eyes of any one who has read history, is man’s original virtue. It is through disobedience that progress has been made, through disobedience and through rebellion.
Cười là mạo hiểm tỏ ra ngu xuẩn.
Khóc là mạo hiểm tỏ ra ướt át.
Vươn tay ra là mạo hiểm bị liên lụy.
Thể hiện cảm xúc là mạo hiểm để lộ con người thực sự của mình.
Đặt ý tưởng và giấc mơ ra trước đám đông là mạo hiểm sẽ đánh mất chúng.
Yêu là mạo hiểm sẽ không được đáp lại.
Hy vọng là mạo hiểm đớn đau.
Thử là mạo hiểm thất bại.
Nhưng phải chấp nhận rủi ro, bởi mối nguy lớn nhất trong đời là chẳng dám mạo hiểm điều gì.
To laugh is to risk appearing a fool.
To weep is to risk appearing sentimental.
To reach out to another is to risk involvement.
To expose feelings is to risk exposing your true self.
To place your ideas and dreams before a crowd is to risk their loss.
To love is to risk not being loved in return.
To hope is to risk pain.
To try is to risk failure.
But risks must be taken, because the greatest hazard in life is to risk nothing.
Người ta không thích suy nghĩ. Nếu một người nghĩ, anh ta phải đi đến kết luận. Kết luận không phải lúc nào cũng dễ chịu.
People do not like to think. If one thinks, one must reach conclusions. Conclusions are not always pleasant.