Đã tới lúc đứng dậy, rời khỏi căn phòng này, đi đâu đó, đâu cũng được; hãy khắc ghi cảm xúc hạnh phúc và tự do này, duỗi tay chân, lấp đầy ánh mắt, thức tỉnh, càng thức tỉnh hơn, thức tỉnh một cách sống động tới từng giác quan và từng lỗ chân lông.
Time to leave now, get out of this room, go somewhere, anywhere; sharpen this feeling of happiness and freedom, stretch your limbs, fill your eyes, be awake, wider awake, vividly awake in every sense and every pore.
Có con thực sự thay đổi cách nhìn của bạn về những vấn đề này. Chúng ta sinh ra, chúng ta sống trong nháy mắt, và chúng ta chết. Mọi việc đã diễn ra như vậy từ rất lâu rồi. Công nghệ không thay đổi điều đó nhiều – nếu không phải là hoàn toàn không thay đổi.
Having children really changes your view on these things. We’re born, we live for a brief instant, and we die. It’s been happening for a long time. Technology is not changing it much — if at all.
Hãy sống hết mình khi bạn đang ở đây. Trải nghiệm mọi thứ. Chăm sóc bản thân và bạn bè. Hãy vui vẻ, cuồng loạn, lập dị. Hãy ra ngoài và phạm sai lầm! Đằng nào bạn cũng sẽ phạm sai lầm, vậy nên tốt nhất hãy tận hưởng quá trình đó.
Live life fully while you’re here. Experience everything. Take care of yourself and your friends. Have fun, be crazy, be weird. Go out and screw up! You’re going to anyway, so you might as well enjoy the process.
Tình yêu làm nên những vị ngọt tuyệt vời nhất và những nghịch cảnh đau khổ nhất trên đời.
We are born crying, live complaining, and die disappointed.
Chúng ta sinh ra đã khóc, sống để phàn nàn và chết trong thất vọng.
Vợ không phải là người tình mà là người bạn trăm năm. Và chúng ta phải sớm tập làm quen với ý nghĩ yêu nàng khi nàng luống tuổi và cả khi nàng sẽ là một bà già.
Đời là một hài kịch đối với những người hay suy nghĩ và là một bi kịch đối với những người đa cảm.
Vẻ đẹp của diện mạo đương nhiên cũng là một nhân tố của tình yêu, nhưng vẻ đẹp của tâm hồn và tư tưởng mới là nền tảng kiên cố của tình yêu cao vời.
Nếu người ta thành công cao độ trong nghề nghiệp của mình, họ đánh mất tri giác. Thị giác mất đi. Họ không có thời gian để ngắm tranh. Thính giác mất đi. Họ không có thời gian để nghe nhạc. Tiếng nói mất đi. Họ không có thời gian để chuyện trò. Nhân tính mất đi. Kiếm tiền trở nên quang trọng đến mức họ phải làm cả ngày cả đêm. Sức khỏe mất đi. Và họ trở nên ganh đua đến mức họ không chia sẻ thành quả của mình với người khác dù bản thân họ có nhiều hơn. Vậy con người còn lại gì khi mất đi thị giác, thính giác, và cảm nhận cân xứng? Chỉ là kẻ què quặt trong hang mà thôi.
If people are highly successful in their professions they lose their sense. Sight goes. They have no time to look at pictures. Sound goes. They have no time to listen to music. Speech goes. They have no time for conversation. Humanity goes. Money making becomes so important that they must work by night as well as by day. Health goes. And so competitive do they become that they will not share their work with others though they have more themselves. What then remains of a human being who has lost sight, sound, and sense of proportion? Only a cripple in a cave.