Bạn có để ý rằng những người có tác động tới thế giới này cùng coi trọng và có chung một loại cảm giác gấp gáp?
Cho dù người ta muốn đạt được gì, dù trong thể thao, trong kinh doanh hay ngành nghề khác; những người nổi bật lên khỏi đám đông nuôi giữ cho mình cảm giác gấp gáp để phát triển tốt nhất con người của mình. Họ chọn không tách biệt khỏi điều họ muốn đạt được, và họ theo đuổi nó – bấp chấp người khác có suy nghĩ và nói gì, bởi cảm giác gấp gáp là một phần không thể thiếu trong họ.
Have you noticed that the people who make things happen in this world value and share a similar sense of urgency?
Regardless of what people aim to achieve, whether in sport, business or otherwise; those who set themselves apart from the rest, maintain a sense of urgency in order to be the best they can be. They choose not to disconnect from what they are aiming to achieve, and they pursue it – regardless of what anyone else thinks or says, because their sense of urgency is an integral part of who they are.
Là con người, sự vĩ đại của chúng ta không nằm nhiều ở việc cải tạo thế giới – đó là thần thoại của thời đại nguyên tử – mà nằm ở khả năng ta cải tạo chính mình.
As human beings, our greatness lies not so much in being able to remake the world – that is the myth of the atomic age – as in being able to remake ourselves.
I cried because I had no shoes until I saw a man who had no feet
Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày.
Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn
Hầu hết con người tin rằng tâm trí là một tấm gương, phản chiếu gần gần chân thực thế giới bên ngoài, mà không nhận ra rằng ngược lại, chính tâm trí là yếu tố sáng tạo chính.
Most people believe the mind to be a mirror, more or less accurately reflecting the world outside them, not realizing on the contrary that the mind is itself the principal element of creation.
Hâm mộ là sự đau khổ khi nhìn thấy người khác có thứ chúng ta muốn; ganh tị là sự đau khổ khi chúng ta nhìn thấy thứ chúng ta có, người khác cũng có.
Phần lớn con người không thể viết bởi họ không thể tư duy, và họ không thể tư duy bởi họ không bẩm sinh được trang bị công cụ để làm điều đó, cũng như họ bẩm sinh đã thiếu công cụ để bay qua mặt trăng.
Most people are unable to write because they are unable to think, and they are unable to think because they congenitally lack the equipment to do so, just as they congenitally lack the equipment to fly over the moon.
Với chín trên mười người, ta bước qua vực sâu ngăn cách giữa tuổi thanh niên và sự trưởng thành trên cây cầu xây bằng tiếng thở dài. Khoảng khắc ấy thường được đánh dấu bởi sự bất hạnh trong cuộc sống hay nỗi thất vọng trong tình cảm. Chúng ta đứng dậy và thấy mình là một con người mới. Trí tuệ trở nên rắn chắc hơn sau khi được tôi qua lửa. Tư tưởng được vun đắp bởi đống hoang tàn của từng niềm đam mê, và ta có thể đo con đường tới sự thông thái bằng những đau khổ mà ta đã chịu đựng.
Nine times out of ten it is over the Bridge of Sighs that we pass the narrow gulf from youth to manhood. That interval is usually marked by an ill placed or disappointed affection. We recover and we find ourselves a new being. The intellect has become hardened by the fire through which it has passed. The mind profits by the wrecks of every passion, and we may measure our road to wisdom by the sorrows we have undergone.
Tôi đã học tất cả mọi thứ nhưng chưa bao giơ đứng đầu. Nhưng ngày nay những người đứng đầu của những trường đại học tốt nhất là nhân viên của tôi.