[Lời nói dối tốt nhất chính là hứa hẹn.]
Nếu một người nói yêu bạn, đợi anh ta tận tình chăm sóc bạn rồi hẳn tin.
Nếu một người hứa dẫn bạn đi đâu đó, đợi anh ta mua xong vé máy bay rồi hãy vui.
Nếu một người nói muốn cưới bạn, đợi anh ta cầm sẵn nhẫn quỳ gối cầu hôn rồi mới cảm động.
Chúng ta đã qua rồi cái thời yêu bằng tai, tình yêu không phải bằng lời nói là được. Trăm câu nói “Anh sẽ cho em” cũng không bằng một hành động “Em cầm lấy đi”. Ngàn cái tương lai tươi đẹp cũng không bằng một hiện tại ấm áp.
Bạn không thể kết nối mọi thứ để nhìn về phía trước, bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại. Vì vậy, bạn phải tin tưởng rằng những gì ở hiện tại bằng cách nào đó sẽ kết nối trong tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó – linh tính, số phận, cuộc đời, sự nghiệp hay bất cứ điều gì. Cách tiếp cận này chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo nên sự khác biệt trong cuộc đời của tôi
Hãy để thời gian để tĩnh tâm. Đây là điều chúng ta không làm đủ trong thế giới bận rộn này của ta. Ta gấp gáp, gấp gáp, gấp gáp, và ta luôn lắng nghe âm thanh khắp xung quanh. Trái tim con người cần thời gian yên lặng, để nhìn sâu vào bên trong. Khi ta làm điều này, trái tim ta được tự do để cất cánh và bay lên trên đôi cánh làm từ giấc mơ chính ta! Hãy dành chút “thời gian mộng mơ” yên lặng trong tuần này. Không cùng ai khác. Không điện thoại di động. Không máy tính. Chỉ bạn mà thôi, với một tập giấy, một cái bút, và suy nghĩ của bạn.
Take time to be quiet. This is something that we don’t do enough in this busy world of ours. We rush, rush, rush, and we are constantly listening to noise all around us. The human heart was meant for times of quiet, to peer deep within. It is when we do this that our hearts are set free to soar and take flight on the wings of our own dreams! Schedule some quiet “dream time” this week. No other people. No cell phone. No computer. Just you, a pad, a pen, and your thoughts.
Người nào tô điểm thêm vẻ quan trọng cho công việc tầm thường, người đó sẽ là kẻ tầm thường trong những việc quan trọng.
Tấm gương sáng, bụi bặm chẳng làm dơ được. Tinh thần trong, lòng hàm muốn chẳng dính vô được.
Người đàn bà đẹp đạt được thành công dễ dàng hơn người đàn bà thông minh. Chỉ đơn giản là những người đàn ông mù thì ít, bù lại những người đàn ông ngốc nghếch lại quá nhiều.
Nếu muốn, bạn có thể tin rằng núi cao có thể chuyển được, nhưng đừng bao giờ tin rằng con người có thể thay đổi được cá tính
Nhờ công nghệ, sự phát triển, kỹ năng và hiệu quả công việc, chúng ta đã có đủ tài nguyên để thỏa mãn tất cả nhu cầu của con người. Nhưng chúng ta không có đủ, và có lẽ sẽ không bao giờ có đủ tài nguyên để thỏa mãn sự tham lam của con người.
We already have – thanks to technology, development, skills, the efficiency of our work – enough resources to satisfy all human needs. But we don’t have enough resources, and we are unlikely ever to have, to satisfy human greed.
Con người mù quáng đi trên đường đời, lờ đi cái chết giống như những người dự tiệc ngốn ngấu đồ ăn ngon. Họ không nghĩ đến việc sau đó sẽ phải đi vệ sinh, nên chẳng buồn tìm xem liệu có nhà vệ sinh không. Khi tự nhiên đòi hỏi, họ chẳng biết phải đi đâu, và trở nên rối loạn.
People go through life blindly, ignoring death like revellers at a party feasting on fine foods. They ignore that later they will have to go to the toilet, so they do not bother to find out where there is one. When nature finally calls, they have no idea where to go and are in a mess.
Trong lịch sử cũng như trong cuộc sống con người, nuối tiếc không đem trở lại khoảng khắc đánh mất và cả ngàn năm cũng không tìm lại được thứ mất đi trong một giờ.
In history as in human life, regret does not bring back a lost moment and a thousand years will not recover something lost in a single hour.
Nhìn chung con người phán đoán bằng thị giác hơn bằng xúc giác, bởi vì ai cũng có thể thấy, nhưng chỉ vài người có thể kiểm chứng qua cảm nhận. Ai cũng có thể thấy con người bề ngoài của bạn, ít người biết bạn thực sự là ai, và những người ít ỏi đó không dám đứng ra đi ngược lại dư luận chung.
Men in general judge more by the sense of sight than by the sense of touch, because everyone can see, but only a few can test by feeling. Everyone sees what you seem to be, few know what you really are, and those few do not dare take a stand against the general opinion.
Ai có những cách xử thế lễ độ và mặn mà là có trong tay những lá thư giới thiệu gởi gắm thường xuyên.
Chúng ta không nên nói một giờ của người này đáng giá với một giờ của người khác, mà nên nói người này trong một giờ cũng đáng giá như người khác trong một giờ. Thời gian là tất cả, con người không là gì: nhiều nhất cũng chỉ là thân xác của thời gian.
We should not say that one man’s hour is worth another man’s hour, but rather that one man during an hour is worth just as much as another man during an hour. Time is everything, man is nothing: he is at the most time’s carcass.
Tôi luôn bị ám ảnh bởi cảm giác đột nhiên không còn tin tưởng một người nào nữa. Nhiều lúc cũng muốn thật tâm tốt với một người nhưng con người đều khó hiểu hơn tôi tưởng. Họ chỉ luôn nhìn vào một điểm mà tôi chưa thể trọn vẹn tốt với họ. Nhưng tôi cũng có những nguyên tắc sống của riêng mình. Là vậy, thế là họ không hiểu, họ bắt đầu bác bỏ hết những cố gắng, những việc tôi từng tốt với họ rồi những lời nói xấu sau lưng được hình thành, tôi biết nhưng tôi im lặng mà… những lúc đó toàn là tôi bắt đầu xem họ là những người thân thiết.
Hỏi thử xem rồi tôi còn có thể tin tưởng thêm ai nữa?
Hãy cho đi cái mà bạn có. Đối với ai đó, thì món quà ấy mang một ý nghĩa mà bạn không ngờ.
Tự sát là quyền cơ bản của con người. Điều này không có nghĩa hành động ấy là thỏa đáng. Nó chỉ có nghĩa là xã hội không có quyền luân lý để can thiệp bắt buộc đối với quyết định thực hiện hành động này của con người. Kết quả sẽ là con nít hóa và phủ nhận nhân tính quá mức đối với người tự sát.
Suicide is a fundamental human right. This does not mean that it is desirable. It only means that society does not have the moral right to interfere, by force, with a persons decision to commit this act. The result is a far-reaching infantilization and dehumanization of the suicidal person.
Hãy khiến mỗi ngày đều đáng giá. Hãy khiến mỗi giờ đều đáng giá. Hãy khiến mỗi phút đều đáng giá. Và đừng ngừng lại chừng nào bạn chưa dùng hết tiềm năng đầy đủ của mình, biến thành hiện thực giấc mơ tưởng chừng bất khả thi của mình, và hoàn thành sứ mệnh trở thành con người mà bạn, và chỉ bạn, có thể trở thành.
Make every day count. Make every hour count. Make every minute count. And don’t stop until you have exercised your full potential, realizing your impossible dream and fulfilling your total destiny to become the person that you, and only you , are capable of being.