Chúng ta chẳng thể tử tế với nhau nơi đây, dù chỉ trong một giờ. Chúng ta thì thầm, chỉ trỏ, cười khẽ mỉa mai trước nỗi tủi thẹn của anh em đồng loại; dù nhìn như thế nào, loài người chúng ta là giống loài nhỏ mọn.
We cannot be kind to each other here for even an hour. We whisper, and hint, and chuckle and grin at our brother’s shame; however you take it we men are a little breed.
Khi thì mọi sự vô phương cứu chữa thì chính là lúc lòng kiên nhẫn cần được dùng đến.
Nói chuyện với người khác lúc nào cũng tán đồng ý kiến của mình,giống như đùa với bóng. Vui đấy nhưng chóng chán.
Loài người sẽ diệt vong nếu con người ngừng giúp đỡ lẫn nhau. Chúng ta không thể tồn tại mà không hỗ trợ lẫn nhau. Và do đó tất cả những người cần trợ giúp có quyền đi tìm sự giúp đỡ từ người khác; và không ai có khả năng giúp đỡ lại có thể từ chối mà không thấy cắn rứt.
The race of mankind would perish did they cease to aid each other. We cannot exist without mutual help. All therefore that need aid have a right to ask it from their fellow-men; and no one who has the power of granting can refuse it without guilt.
“Thân thể khỏe mạnh” và “tư tưởng lành mạnh” là hai điều hạnh phúc lớn nhất trong cuộc sống.
Tính cách cho chúng ta các phẩm chất, nhưng chỉ trong hành động – điều ta làm – mà ta mới hạnh phúc hay ngược lại. … Tất cả hạnh phúc và đau khổ của con người đều mang hình dáng của hành động.
Character gives us qualities, but it is in actions – what we do – that we are happy or the reverse. … All human happiness and misery take the form of action.
Mỗi thời đại, mỗi nền văn hóa, mỗi phong tục và tín ngưỡng đều có tính cách riêng, những điểm yếu điểm mạnh riêng, cái đẹp riêng và sự tàn nhẫn riêng; nó chấp nhận một số đau khổ nhất định khi cần thiết, kiên nhẫn chịu đựng một số cái ác nhất định. Cuộc sống con người thực sự khốn khổ, thực sự sa vào địa ngục chỉ khi hai thời đại, hai nền văn hóa, hai tôn giáo giao thoa.
Every age, every culture, every custom and tradition has its own character, its own weakness and its own strength, its beauties and cruelties; it accepts certain sufferings as matters of course, puts up patiently with certain evils. Human life is reduced to real suffering, to hell, only when two ages, two cultures and religions overlap.
Life lives, life dies. Life laughs, life cries. Life gives up and life tries. But life looks different through everyone’s eyes.
Đời sống, Đời chết. Đời cười, Đời khóc. Đời thử và Đời bỏ cuộc. Nhưng Đời trông khác biệt trong mắt của mỗi người.
Tính cách quá nổi trội luôn khó dung hòa với xã hội, vì vậy chúng ta thường mang tiền lẻ đi chợ chứ không phải là vàng nén.
Một lời bất cẩn có thể nhóm lên xung đột.
Một lời tàn nhẫn có thể phá hỏng một cuộc đời.
Một lời đúng lúc có thể xua đi căng thẳng.
Nhưng một lời yêu thương có thể chữa lành và chúc phúc.
A careless word may kindle strife.
A cruel word may wreak a life.
A timely word may level stress.
But a loving word may heal and bless.