Yêu là chịu rủi ro không được đáp lại. Hy vọng là chịu rủi ro sẽ đau khổ. Thử là chịu rủi ro thất bại, nhưng phải chấp nhận rủi ro vì rủi ro lớn nhất trong đời là không dám mạo hiểm.
To love is to risk not being loved in return. To hope is to risk pain. To try is to risk failure, but risk must be taken because the greatest hazard in life is to risk nothing.
Tình yêu thực ra bất quá cũng chỉ là một loại cảm giác trong thất tình lục dục của loài người, được người ta ca tụng quá lời mà thôi, vì sao ai cũng xem nó như sinh mệnh của mình như vậy? Không dùng cuộc đời mình tuẫn táng theo thì không chịu nổi sao? Ta lạnh lùng nhìn, lạnh lùng cười! Cười những kẻ lãng phí cuộc đời mình cho tình yêu kia, những kẻ vì cái cảm giác hư vô mờ ảo đó mà bị rơi vào những lo toan trong cuộc sống thường nhật kia, cảm thấy thật đáng sợ. Cuộc sống như thế, có đáng không? Đúng là lãng phí cuộc đời!
Hãy lắng nghe ánh sáng trong nội tâm; nó sẽ dẫn đường cho bạn.
Hãy lắng nghe sự bình yên trong nội tâm; nó sẽ nuôi dưỡng bạn.
Hãy lắng nghe tình yêu trong nội tâm, nó sẽ thay đổi bạn, nó sẽ thần hóa bạn, nó sẽ khiến bạn trở nên bất tử.
Listen to the inner light; it will guide you.
Listen to inner peace; it will feed you.
Listen to inner love; it will transform you, it will divinise you, it will immortalise you.
Rất nhiều khi chúng ta xây dựng dựa trên ham muốn mãnh liệt. Thế nhưng khi ham muốn ấy cạn kiệt, chúng ta nghĩ rằng tình yêu đã cạn kiệt, nhưng thực ra chính ham muốn mới có ngày hết hạn. Chúng ta phải biết tình yêu chân thực là gì, và liệu có phải chúng ta thực sự đang yêu hay không.
A lot of time we build on lust that becomes very strong. Yet, when that lust wears off we think that love is running out, but really it’s the lust that had an expiration date. We have to know what real love is and if we’re really in-love.
Người ta càng làm nhiều, thấy nhiều và cảm nhận nhiều, người ta càng có thể làm được nhiều, và càng biết đánh giá chân thực về những điều cơ bản như gia đình, tình yêu và thấu hiểu sự đồng hành.
The more one does and sees and feels, the more one is able to do, and the more genuine may be one’s appreciation of fundamental things like home, and love, and understanding companionship.
Nhiều người đàn ông cảm động khôn xiết trước điều nhỏ nhất giống với sự đau khổ của người phụ nữ; họ coi vẻ đau khổ như là dấu hiệu của sự chung thủy hay là tình yêu.
Many men are deeply moved by the mere semblance of suffering in a woman; they take the look of pain for a sign of constancy or of love.
Buông tay không phải là chuyện đơn giản. Tình yêu là một canh bạc lớn, có người ‘được ăn cả’ có người ‘ngã về không’. Bỏ ra càng nhiều càng không cam tâm không thu hoạch được gì. Chuyện cầm lên được, buông xuống được không phải ai cũng có thể làm, cần có tâm tính kiên nghị, quả quyết và đại trí tuệ thấu tỏ lạc quan.
Con người không bao giờ biết đủ cả. Sau khi đã nếm trải mật ngọt của tình yêu, tiếp đến liền đưa ra những yêu cầu nhân danh tình yêu như: cả đời trung thành, cả đời chỉ yêu một người, cả đời thế này thế nọ… Nhưng mà, cả đời là một quãng thời gian rất dài. Cái thứ gọi là tình yêu này có quyền gì mà ràng buộc vô thời hạn tương lai của một người.
Làm thế nào mà môi họ gặp nhau? Làm thế nào mà chim hót, tuyết tan, hoa hồng nở và bình minh bừng sáng sau những hàng cây ảm đạm trên đỉnh đồi đang run rẩy? Một nụ hôn, và chỉ vậy thôi.
How did it happen that their lips came together? How does it happen that birds sing, that snow melts, that the rose unfolds, that the dawn whitens behind the stark shapes of trees on the quivering summit of the hill? A kiss, and all was said.
Thứ đối lập với tình yêu không phải là thù hận. Thứ đối lập với thù hận không phải là tình yêu. Thứ đối lập với cả hai là sự thờ ơ. Không quan tâm tới bất cứ điều gì, dù là tiêu cực hay tích cực.
The opposite of love is not hate. The opposite of hate is not love. The opposite of both is indifference. Lack of caring for anything at all, positive or negative.
Chúng ta có thể thất tình, nhưng nhất định phải mang tình yêu đó chôn xuống nơi sâu nhất của trái tim. Chúng ta có thể tha thứ nhưng nhất định phải quên đi kẻ đã làm mình tổn thương. Bởi vì, một ngày nào đó, có lẽ chúng ta sẽ dần dần yêu một người khác, mà người đó nhất định sẽ mang đến cho ta hạnh phúc. Những gì đã qua hãy để cho nó qua đi, vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi.