Bởi nếu không có tình yêu, ta sẽ mất đi ý chí để sống. Sức sống thể xác và tinh thần của ta sụt giảm, khả năng chống chọi của ta yếu đi, và ta khuất phục trước những căn bệnh thường là chí tử. Ta có thể trốn thoát cái chết thực sự, nhưng những gì còn lại chỉ là sự tồn tại kém cỏi và khô cằn, tinh thần đói khát tới mức chỉ có thể gọi ta là nửa sống.
For without love we will lose the will to live. Our mental and physical vitality is impaired, our resistance is lowered, and we succumb to illnesses that often prove fatal. We may escape actual death, but what remains is a meager and barren existence, emotionally so impoverished that we can only be called half alive.
Tình yêu dường như chỉ là ảo giác. Trong tình yêu, hoặc là an toàn, hoặc là tự do, không thể cùng một lúc nắm được cả hai, và “thứ mà chúng ta yêu vẫn chỉ là bản thân tình yêu”. Có những tổn thương phải trả giá. Nhưng tình yêu mãi là một khát khao êm ả của con người, như nỗi khát khao của linh hồn cần một nơi cập bến. Tuy nhiên, linh hồn cứ mãi lang thang. Lang thang nên bất an thường trực. Tìm sự tĩnh tại thật dễ dàng mà cũng rất không.
Làm thế nào mà môi họ gặp nhau? Làm thế nào mà chim hót, tuyết tan, hoa hồng nở và bình minh bừng sáng sau những hàng cây ảm đạm trên đỉnh đồi đang run rẩy? Một nụ hôn, và chỉ vậy thôi.
How did it happen that their lips came together? How does it happen that birds sing, that snow melts, that the rose unfolds, that the dawn whitens behind the stark shapes of trees on the quivering summit of the hill? A kiss, and all was said.
Sự thông minh hay trí tưởng tượng ngất trời, hay thậm chí cả hai kết hợp cùng nhau cũng không làm nên thiên tài. Yêu thương, yêu thương, yêu thương, đó là linh hồn của một thiên tài.
Neither a lofty degree of intelligence nor imagination nor both together go to the making of genius. Love, love, love, that is the soul of genius.
Con người quyết định nhiều vấn đề vì lòng oán hận, tình yêu, dục vọng, giận dữ, nỗi buồn, niềm vui, hy vọng, sợ hãi, ảo tưởng và những cảm xúc nội tâm khác, hơn là vì hiện thực, chính quyền, các chuẩn mực pháp lý, án lệ, hay chế độ.
Men decide far more problems by hate, love, lust, rage, sorrow, joy, hope, fear, illusion or some other inward emotion, than by reality, authority, any legal standard, judicial precedent, or statute.
Những lạc thú của tình yêu là nỗi đau trở thành đáng khao khát, nơi mà ngọt ngào và đau khổ hòa lẫn, và bởi vậy tình yêu là sự điên rồ tự nguyện, là thiên đường trong địa ngục, và địa ngục chốn cõi tiên – nói ngắn gọn, là sự hài hỏa của những khao khát đối lập, tiếng cười buồn thảm, viên kim cương mềm mại.
The pleasures of love are pains that become desirable, where sweetness and torment blend, and so love is voluntary insanity, infernal paradise, and celestial hell – in short, harmony of opposite yearnings, sorrowful laughter, soft diamond.
Có người có mãi mãi, có người chỉ có một ngày. Tình yêu không phải là thứ bạn có thể đo đếm. Chẳng gì mãi mãi… mãi mãi chỉ là sự dối trá mà thôi. Tất cả những gì ta có nằm giữa lời chào và lời tạm biệt.
Some have forever, some just a day. Love isn’t something you measure. Nothing’s forever… forever is a lie. All we have is between hello and good-bye.