Yêu một người thì không sai. Nhưng dành cả tuổi xuân của mình cho một người dẫu biết sẽ chẳng đi tới đâu thì nhất định sai, sai hoàn toàn.
Đó không phải chung thủy, mà là mù quáng. Chung thuỷ thì còn có cơ hội được hạnh phúc, còn mù quáng thì trăm phần trăm chuốc lấy đau khổ.
Vậy nên cô gái à, yêu tỉnh táo chứ đừng có nhu nhược rồi đổ hết tội lỗi cho trái tim. Bởi cuộc đời cô còn can hệ tới rất nhiều cuộc đời khác ở ngay bên cạnh mình. Họ không thể sống thay cô, nhưng sẽ vì cô mà khốn khổ, vì cô mà héo tàn.
Bởi vì tình yêu không phải là tất cả!
‘Nếu’ và ‘như’ là hai từ thật vô hại khi tách biệt. Nhưng khi nối chúng vào nhau, chúng mang thứ quyền năng có thể ám ảnh bạn cả cuộc đời: ‘Nếu như?’… Tôi không biết câu chuyện của bạn kết thúc thế nào, nhưng tôi biết nếu điều bạn đã cảm nhận là tình yêu – tình yêu chân thực – thì không bao giờ là quá muộn. Nếu đã là chân thực thì tại sao nó lại không phải là thực lúc này? Bạn chỉ cần có lòng can đảm để đi theo trái tim mình… Tôi không biết tình yêu chân thực như thế nào… thứ tình yêu khiến ta sẵn sàng để những người thân thiết lại phía sau, thứ tình yêu khiến ta vượt đại dương vì nó… nhưng tôi muốn tin rằng nếu có lúc nào tôi cảm nhận được nó, tôi sẽ có dũng khí để nắm giữ nó. Tôi mong bạn cũng có dũng khí để nắm giữ tình yêu của mình, Claire. Và nếu bạn không thể, tôi mong một ngày nào đó bạn sẽ có thể.
‘What’ and ‘if’ two words as nonthreatening as words come. But put them together side-by-side and they have the power to haunt you for the rest of your life: ‘What if?’… I don’t know how your story ended. But I know that if what you felt then was love – true love – then it’s never too late. If it was true then it why wouldn’t it be true now? You need only the courage to follow your heart… I don’t know what a love like that feels like… a love to leave loved ones for, a love to cross oceans for… but I’d like to believe if I ever felt it. I’d have the courage to seize it. I hope you had the courage to seize it, Claire. And if you didn’t, I hope one day that you will.
Tình yêu giống như viên ngọc đẹp, những thứ chưa được mài giũa thì vẫn có những vết rạn nứt tự nhiên, không thể hoàn mỹ không trầy xước được. Vết nứt vẫn không làm ngọc mất đi vẻ đẹp, tiếp nhận nó, đó mới là quá trình học yêu. Tình yêu của mỗi người dường như đều đi từ hoàn mỹ đến chỗ không hoàn mỹ, rồi lại quay trở về với sự hoàn mỹ, trong quá trình đó, không ngừng có những biến đổi khó lường, trong quá trình biến đổi khó lường đó luôn có những thăng hoa.
Thật ra, ai thích bạn, bạn đều có thể cảm nhận được. Anh ấy có yêu bạn hay không, có để ý bạn hay không, bạn cũng đều cảm nhận được. Có những lúc, bạn rất thông minh, thế nhưng bạn lại ngốc nghếch ở chỗ luôn có thói quen tự lừa gạt chính mình. Bạn hứa những điều mình không thể giữ lời, cố chấp những điều không nên cố chấp. Chuyện tình yêu, không thể miễn cưỡng được, người không thể bước vào trái tim bạn thì hãy để anh ấy đi đi, thế giới bạn không có cách nào bước vào được thì hãy quay đầu lại thôi.
Những tình nhân ngày nay
Gửi cho nhau bông hồng bạc ướp hương
Phong kín trong hộp nhựa.
Phải chăng tình yêu là vậy
Yếu đuối trước những đổi thay?
Sao hồng không cứ hứng lấy gió mưa?
Cứ chóng tàn phù du, cứ tỏa ngát nồng hương mùa hạ?
Cứ cất lời thay cho tình yêu sống động
Cứ hát về những mùa hạ sắp sang?
Yêu thực sự, cũng không phải là cùng nhau trải qua phong hoa tuyết nguyệt môi chạm môi, tay nắm tay. Mà là biết người đó cần gì, yên lặng làm, hiểu được tâm sự của người đó, lẳng lặng lắng nghe người đó nói… Cũng không cần thề thốt thiên trường địa cửu, biển cạn đá mòn, chỉ cần lúc mình vui vẻ, cũng có thể nghe thấy tiếng người đó cười…