Tình yêu có bản năng của riêng mình, tìm đường tới trái tim, cũng như loài côn trùng yếu ớt nhất tìm đường tới đóa hoa, với ý chí không gì có thể làm mất tinh thần hay trệch hướng.
Love has its own instinct, finding the way to the heart, as the feeblest insect finds the way to its flower, with a will which nothing can dismay nor turn aside.
‘Nếu’ và ‘như’ là hai từ thật vô hại khi tách biệt. Nhưng khi nối chúng vào nhau, chúng mang thứ quyền năng có thể ám ảnh bạn cả cuộc đời: ‘Nếu như?’… Tôi không biết câu chuyện của bạn kết thúc thế nào, nhưng tôi biết nếu điều bạn đã cảm nhận là tình yêu – tình yêu chân thực – thì không bao giờ là quá muộn. Nếu đã là chân thực thì tại sao nó lại không phải là thực lúc này? Bạn chỉ cần có lòng can đảm để đi theo trái tim mình… Tôi không biết tình yêu chân thực như thế nào… thứ tình yêu khiến ta sẵn sàng để những người thân thiết lại phía sau, thứ tình yêu khiến ta vượt đại dương vì nó… nhưng tôi muốn tin rằng nếu có lúc nào tôi cảm nhận được nó, tôi sẽ có dũng khí để nắm giữ nó. Tôi mong bạn cũng có dũng khí để nắm giữ tình yêu của mình, Claire. Và nếu bạn không thể, tôi mong một ngày nào đó bạn sẽ có thể.
‘What’ and ‘if’ two words as nonthreatening as words come. But put them together side-by-side and they have the power to haunt you for the rest of your life: ‘What if?’… I don’t know how your story ended. But I know that if what you felt then was love – true love – then it’s never too late. If it was true then it why wouldn’t it be true now? You need only the courage to follow your heart… I don’t know what a love like that feels like… a love to leave loved ones for, a love to cross oceans for… but I’d like to believe if I ever felt it. I’d have the courage to seize it. I hope you had the courage to seize it, Claire. And if you didn’t, I hope one day that you will.
Tình yêu rốt cuộc là đắng hay ngọt, là cho đi hay nhận lại? Với tôi, tình yêu là một thanh sô cô la Bỉ, khi mới cắn thì đắng líu cả lưỡi nhưng ngậm trong miệng khi vị nó tan ra thật ngọt, thật thơm. Tình yêu cũng vậy đó, là sự giao hòa cộng hưởng giữa đắng và ngọt, có cho đi rồi mới nhận lại, như vậy, tình yêu mới thêm bền lâu.
Tình yêu cũng giống như sợi dây chuyền trên cổ chúng ta. Khi bị hiện thực bỏ rơi, chúng ta sẽ vì sự rực rỡ, lấp lánh của nó mà tự hào; khi hiện thực bị chú ý tới, sợi dây chuyền xinh đẹp liền biến thành sợi xích, sợi xích càng ngày càng chặt, còn chúng ta, chỉ có thể im lặng chờ cho đến khi nghẹt thở; bị tình yêu, bị hiện thực siết cổ đến chết.
Anh bận, quên mất em cũng cần có người ở bên. Anh bận, quên mất rằng em cũng sẽ cô đơn. Anh bận, quên mất em đang đợi điện thoại của anh. Anh bận, quên mất những lời hứa anh nói cùng em. Nhưng anh có biết không, tình yêu không phải là đợi khi nào anh có thời gian rảnh rỗi thì mới cảm thấy trân trọng.
Con người không bao giờ biết đủ cả. Sau khi đã nếm trải mật ngọt của tình yêu, tiếp đến liền đưa ra những yêu cầu nhân danh tình yêu như: cả đời trung thành, cả đời chỉ yêu một người, cả đời thế này thế nọ… Nhưng mà, cả đời là một quãng thời gian rất dài. Cái thứ gọi là tình yêu này có quyền gì mà ràng buộc vô thời hạn tương lai của một người.
Những lạc thú của tình yêu là nỗi đau trở thành đáng khao khát, nơi mà ngọt ngào và đau khổ hòa lẫn, và bởi vậy tình yêu là sự điên rồ tự nguyện, là thiên đường trong địa ngục, và địa ngục chốn cõi tiên – nói ngắn gọn, là sự hài hỏa của những khao khát đối lập, tiếng cười buồn thảm, viên kim cương mềm mại.
The pleasures of love are pains that become desirable, where sweetness and torment blend, and so love is voluntary insanity, infernal paradise, and celestial hell – in short, harmony of opposite yearnings, sorrowful laughter, soft diamond.
Tình yêu giống như viên ngọc đẹp, những thứ chưa được mài giũa thì vẫn có những vết rạn nứt tự nhiên, không thể hoàn mỹ không trầy xước được. Vết nứt vẫn không làm ngọc mất đi vẻ đẹp, tiếp nhận nó, đó mới là quá trình học yêu. Tình yêu của mỗi người dường như đều đi từ hoàn mỹ đến chỗ không hoàn mỹ, rồi lại quay trở về với sự hoàn mỹ, trong quá trình đó, không ngừng có những biến đổi khó lường, trong quá trình biến đổi khó lường đó luôn có những thăng hoa.
Vì sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ, khi khóc, khi tưởng tượng, khi hôn nhau, khi cầu nguyện? Bởi vì những gì đẹp nhất trên thế gian này chẳng thể nào nhìn thấy bằng mắt mà phải được con tim cảm nhận. Và với anh, em là điều đẹp đẽ nhất trên thế gian này.
Why do we close our eyes when we sleep, when we cry, when we imagine, when we kiss, when we pray? Because, the most beautiful things in the world cannot be seen with your eyes, it must be felt with your heart. And to me, you are the most beautiful thing in the world.
Chúng ta có thể thất tình, nhưng nhất định phải mang tình yêu đó chôn xuống nơi sâu nhất của trái tim. Chúng ta có thể tha thứ nhưng nhất định phải quên đi kẻ đã làm mình tổn thương. Bởi vì, một ngày nào đó, có lẽ chúng ta sẽ dần dần yêu một người khác, mà người đó nhất định sẽ mang đến cho ta hạnh phúc. Những gì đã qua hãy để cho nó qua đi, vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi.
Nếu tình yêu là giọt mưa, anh sẽ gửi em những cơn mưa rào;
Nếu tình yêu là cánh hoa, anh sẽ gửi em những đóa hoa;
Nếu tình yêu là nước, anh sẽ gửi em biển cả;
Nếu tình yêu là người, anh sẽ gửi anh cho em.
If love is a drop, I’ll send you showers;
If love is a petal, I’ll send you flowers;
If love is water, I’ll send you the sea;
If love is a person, I’ll send you me.
Chúng ta đều hơi lập dị và cuộc đời cũng hơi lập dị, và khi chúng ta tìm được người mà sự lập dị tương thích với ta, ta đến với họ và hòa nhập vào sự lập dị chung và gọi đó là tình yêu.
We are all a little weird and life’s a little weird, and when we find someone whose weirdness is compatible with ours, we join up with them and fall in mutual weirdness and call it love.
Rất nhiều khi chúng ta xây dựng dựa trên ham muốn mãnh liệt. Thế nhưng khi ham muốn ấy cạn kiệt, chúng ta nghĩ rằng tình yêu đã cạn kiệt, nhưng thực ra chính ham muốn mới có ngày hết hạn. Chúng ta phải biết tình yêu chân thực là gì, và liệu có phải chúng ta thực sự đang yêu hay không.
A lot of time we build on lust that becomes very strong. Yet, when that lust wears off we think that love is running out, but really it’s the lust that had an expiration date. We have to know what real love is and if we’re really in-love.
Bạn bảo rằng bạn yêu người yêu một trăm phần trăm. Được, hảy mổ xẻ cơ thể người ấy ra xem thử bạn còn được yêu bao nhiêu phần trăm. Hoặc nếu bạn quá thương nhớ khi cô ta xa bạn, thì tại sao bạn không bảo cô ta gửi cho bạn một bộ phận của cô ta. Mỗi khi bạn nhớ cô ta thì hãy dở bộ phận ra ngửi. Ghê tởm chưa? Đó là cái mà bạn yêu thương đấy! Cái gì làm cho tim bạn đập như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực mỗi khi gặp một cô gái hấp dẫn hay ngửi mùi nước hoa của cô ta? Sức mạnh nào vậy? Nó kéo hút bạn, nhưng bạn buông xuôi, không hề chống lại. Cuối cùng bạn phải trả một giá rất đắt. Bạn hiểu chứ?
You say you love your girlfriend one hundred percent. Well, turn her inside out and see how many percent of her you still love. Or if you miss your lover so much when she’s not with you, then why not ask her to send to you a vial of her faeces in it. In that way, whenever you think of her with longing, you can open the vial and smell it. Disgusting? What is it, then that you love? What is it that makes your heart pound like a rice pounder every time a girl with a really attractive figure comes walking along or you smell her perfume in the air? What is it? What are these forces? They pull and suck you in, but you don’t put up a real fight, do you? There’s a price to pay it in the end, know!
Nỗi thất vọng trong tình yêu thường đàn ông sa vào rượu chè, và phụ nữ tiến tới sự suy sụp; và điều này là bởi phần lớn người đời chưa bao giờ học được nghệ thuật trút những cảm xúc mạnh mẽ nhất của mình vào giấc mơ có bản tính xây dựng.
Disappointment over love affairs generally has the effect of driving men to drink, and women to ruin; and this, because most people never learn the art of transmuting their strongest emotions into dreams of a constructive nature.