Chừng nào ta nói: “Được rồi, đây là sự thật đối với tôi, và tôi tin vào nó, và tôi sẵn sàng chiến đấu vì nó, nhưng tôi chấp nhận rằng người khác có những niềm tin khác – vậy hãy để tôi xem kỹ hơn điều họ tin” – chúng ta có thể học hỏi được qua những giao thiệp giữa chúng ta nhờ sự khác biệt, thay vì bất chấp sự khác biệt.
As long as we say: “Alright, it is truth for me, and I believe in it and I am ready to fight for it, but I accept that others have different beliefs – and so let me have a closer look at what they believe” – we can gain from our intercourse thanks to our difference, not despite our difference.
Khi tôi bất đồng ý kiến với một người hiểu lý lẽ, tôi để thực tế làm trọng tài cuối cùng. Nếu tôi đúng, anh ta sẽ học hỏi được; nếu tôi sai, tôi sẽ học hỏi được; một trong hai chúng tôi sẽ thắng, nhưng cả hai đều thu được lợi ích.
When I disagree with a rational man, I let reality be our final arbiter; if I am right, he will learn; if I am wrong, I will; one of us will win, but both will profit.
Người thầy không bao giờ có thể thực sự dạy dỗ trừ phi chính mình vẫn còn học hỏi. Một cây đèn chẳng thể đốt lên một cây đèn khác trừ phi chính nó đang tự cháy. Người thầy đã đi đến cùng sự học hỏi, mang theo tri thức không vận động và chỉ lặp đi lặp lại bài giảng cho học trò, chỉ có thể chất đầy tâm trí trò chứ không thể thúc đẩy nó.
A teacher can never truly teach unless he is still learning himself. A lamp can never light another lamp unless it continues to burn its own flame. The teacher who has come to the end of his subject, who has no living traffic with his knowledge but merely repeats his lesson to his students, can only load their minds, he cannot quicken them…
Ngủ dậy muộn thì phí mất cả ngày, ở tuổi thanh niên mà không học tập thì phí mất cả cuộc đời .
Sự ngu dốt, hơn hẳn cả sự ở không, mới là mẹ của tất cả các thói xấu. Ðịnh mệnh của các thế hệ tương lai nằm ở trong nền giáo dục khôn ngoan, một nền giáo dục cần phải phổ cập để có thể có ích lợi .
Giáo dục là một điều đáng kính trọng, nhưng nên nhớ rằng đôi khi những điều được dạy là những cái không đáng biết.
Trong đời tôi, tôi đã sống, tôi đã yêu, tôi đã lạc lối, tôi đã bỏ lỡ, tôi đã gây tổn thương, tôi đã được tin tưởng, tôi đã phạm sai lầm, nhưng trên hết, tôi đã học hỏi.
In my life, I’ve lived, I’ve loved, I’ve lost, I’ve missed, I’ve hurt, I’ve trusted, I’ve made mistakes, but most of all, I’ve learned.
Nhà trường phải luôn luôn có chủ trương tạo cho học trò một cá tính cân đối chớ không nên biến chúng thành một nhà chuyên môn.