Nếu một người – bất cứ người nào – bị nói đủ thường xuyên rằng, “Anh chẳng là gì cả. Anh chẳng là gì cả. Anh chẳng đáng gì cả. Anh chẳng xứng gì cả. Anh chẳng bằng một con người. Tôi chẳng thấy gì ở anh”, người đó cuối cùng sẽ bắt đầu tin vào điều đó.
If a person – any human being – is told often enough, “You are nothing. You are nothing. You account for nothing. You count for nothing. You are less than a human being. I have no visibility of you”, the person finally begins to believe it.
Con người có thể xây dựng những thành phố…, nhưng nếu họ không học yêu đương một cách đích thực thì vẫn chỉ là con người man rợ. Con người man rợ có kiến thức còn nguy hiểm hơn con người man rợ không có kiến thức hàng trăm lần.
Người ta hi sinh bản thân để có được tất cả… Rồi khi có được tất cả, người ta lại hối hả tìm lại bản thân.
Thực vậy, chẳng có cái gì là của con người cả. Dầu chúng ta là gì đi nữa cũng chỉ là cái vỏ bề ngoài mà thôi. Bóc khỏi cái lớp vỏ này, chúng ta sẽ chẳng thấy gì ngoài những đặc tính phổ thông: Sinh ở giai đoạn đầu, thay đổi ở giai đoạn giữa và chấm dứt ở giai đoạn cuối. Tất cả chỉ có vậy. Nếu nhìn mọi vật như thế thì chẳng còn vấn đề gì nữa và chúng ta sẽ hài lòng và bình an.
Actually, in truth, there isn’t anything to human beings. Whatever we may be, it’s only in the realm of appearances. However, if we go beyond appearances and see the truth, we will see that there isn’t anything there but the universal characteristics – birth in the beginning, change in the middle, and cessation in the end. This is all there is. If we see that all things are like this, then no problems arise. If we understand this, we will have contentment and peace.
Instead of comparing our lot with that of those who are more fortunate than we are, we should compare it with the lot of the great majority of our fellow men. It then appears that we are among the privileged.
Thay vì so sánh mình với những người may mắn hơn mình, ta nên so sánh mình với số đông con người. Và rồi sẽ có vẻ như chúng ta là những người may mắn.
Con người luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh. Tôi không tin vào hoàn cảnh. Trên thế giới này, những người tiến lên phía trước là những người đứng dậy đi tìm hoàn cảnh họ muốn, và nếu họ không tìm thấy nó, họ tạo ra nó.
People are always blaming their circumstances for what they are. I don’t believe in circumstances. The people who get on in this world are the people who get up and look for the circumstances they want, and if they can’t find them, make them.