‘Nếu’ và ‘như’ là hai từ thật vô hại khi tách biệt. Nhưng khi nối chúng vào nhau, chúng mang thứ quyền năng có thể ám ảnh bạn cả cuộc đời: ‘Nếu như?’… Tôi không biết câu chuyện của bạn kết thúc thế nào, nhưng tôi biết nếu điều bạn đã cảm nhận là tình yêu – tình yêu chân thực – thì không bao giờ là quá muộn. Nếu đã là chân thực thì tại sao nó lại không phải là thực lúc này? Bạn chỉ cần có lòng can đảm để đi theo trái tim mình… Tôi không biết tình yêu chân thực như thế nào… thứ tình yêu khiến ta sẵn sàng để những người thân thiết lại phía sau, thứ tình yêu khiến ta vượt đại dương vì nó… nhưng tôi muốn tin rằng nếu có lúc nào tôi cảm nhận được nó, tôi sẽ có dũng khí để nắm giữ nó. Tôi mong bạn cũng có dũng khí để nắm giữ tình yêu của mình, Claire. Và nếu bạn không thể, tôi mong một ngày nào đó bạn sẽ có thể.
‘What’ and ‘if’ two words as nonthreatening as words come. But put them together side-by-side and they have the power to haunt you for the rest of your life: ‘What if?’… I don’t know how your story ended. But I know that if what you felt then was love – true love – then it’s never too late. If it was true then it why wouldn’t it be true now? You need only the courage to follow your heart… I don’t know what a love like that feels like… a love to leave loved ones for, a love to cross oceans for… but I’d like to believe if I ever felt it. I’d have the courage to seize it. I hope you had the courage to seize it, Claire. And if you didn’t, I hope one day that you will.
Sự thông minh hay trí tưởng tượng ngất trời, hay thậm chí cả hai kết hợp cùng nhau cũng không làm nên thiên tài. Yêu thương, yêu thương, yêu thương, đó là linh hồn của một thiên tài.
Neither a lofty degree of intelligence nor imagination nor both together go to the making of genius. Love, love, love, that is the soul of genius.
Tình yêu dường như chỉ là ảo giác. Trong tình yêu, hoặc là an toàn, hoặc là tự do, không thể cùng một lúc nắm được cả hai, và “thứ mà chúng ta yêu vẫn chỉ là bản thân tình yêu”. Có những tổn thương phải trả giá. Nhưng tình yêu mãi là một khát khao êm ả của con người, như nỗi khát khao của linh hồn cần một nơi cập bến. Tuy nhiên, linh hồn cứ mãi lang thang. Lang thang nên bất an thường trực. Tìm sự tĩnh tại thật dễ dàng mà cũng rất không.
Con người quyết định nhiều vấn đề vì lòng oán hận, tình yêu, dục vọng, giận dữ, nỗi buồn, niềm vui, hy vọng, sợ hãi, ảo tưởng và những cảm xúc nội tâm khác, hơn là vì hiện thực, chính quyền, các chuẩn mực pháp lý, án lệ, hay chế độ.
Men decide far more problems by hate, love, lust, rage, sorrow, joy, hope, fear, illusion or some other inward emotion, than by reality, authority, any legal standard, judicial precedent, or statute.