Khi bạn bỏ ra vài phút mỗi ngày để làm tâm trí mình tĩnh lặng, bạn sẽ phát hiện ra một lợi ích tốt đẹp: mỗi ngày của bạn, cuộc đời “bình thường” sẽ bắt đầu có vẻ phi thường hơn nhiều. Những điều nhỏ nhặt mà trước đó bạn không chú ý đến sẽ bắt đầu làm bạn hài lòng. Bạn sẽ dễ thỏa mãn hơn, và hạnh phúc hơn. Thay vì tập trung vào điều không tốt trong đời bạn, bạn sẽ thấy mình nghĩ và tận hưởng hơn những điều tốt đẹp trong đời. Thế giới không thay đổi, nhưng cách nhìn của bạn về thế giới sẽ thay đổi. Bạn sẽ bắt đầu chú ý đến những hành động tử tế và quan tâm nhỏ bé từ người khác thay vì chú ý đến sự tiêu cực và nỗi giận dữ.
As you take a few minutes each day to quiet your mind, you will discover a nice benefit: your everyday, “ordinary” life will begin to seem far more extraordinary. Little things that previously went unnoticed will begin to please you. You’ll be more easily satisfied, and happier all around. Rather than focusing on what’s wrong with your life, you’ll find yourself thinking about and more fully enjoying what’s right with your life. The world won’t change, but your perception of it will. You’ll start to notice the little acts of kindness and caring from other people rather than the negativity and anger.
Người theo chủ nghĩa dân tộc không chỉ không phản đối những sự bạo ngược do bên mình gây ra, mà còn có khả năng đáng kể về chuyện thậm chí không nghe thấy gì về chúng.
The nationalist not only does not disapprove of atrocities committed by his own side, but he has a remarkable capacity for not even hearing about them.
Giả dụ như tất cả mọi người đều ốm bệnh và loạn trí, trừ một hoặc hai người khỏe mạnh và minh mẫn. Lúc đó, chính hai người này sẽ bị nghĩ là ốm bệnh và loạn trí chứ không phải những người còn lại!
Suppose, then, that all men were sick or deranged, save one or two of them who were healthy and of right mind. It would then be the latter two who would be thought to be sick and deranged and the former not!
Đúng như vậy, không ai có thể thấy chính mình như người khác nhìn mình. Không bức ảnh hay hình ảnh phản chiếu nào cho ta góc nhìn về bản thân như người khác nhìn ta. Người ta đã nghiệm được rằng trên bục nhân chứng, không bao giờ có hai người nhìn một vụ tai nạn giống hệt như nhau. Chúng ta nhìn qua những đôi mắt khác nhau và từ những góc khác nhau. Nhưng nếu chúng ta có thể thấy thế giới như cách những người khác thấy, ta có thể tiến tới gần sự thấu hiểu tại sao họ lại làm điều họ làm và tại sao họ lại nói điều họ nói.
Literally, no man ever sees himself as others see him. No photograph or reflection ever gives us the same slant on ourselves that others see. It has often been proved on the witness stand that no two people ever see the same accident precisely the same way. We see through different eyes and from different angles. But if we could see things as other people see them, we could come closer to knowing why they do what they do and why they say what they say.
Bất cứ khi nào chúng ta cảm thấy mình chắc chắn đúng, đúng đến mức ta không chịu cởi mở với bất cứ thứ gì khác hay ai khác, ta sai ngay ở đó. Nó trở thành góc nhìn sai. Khi khổ đau xuất hiện, nó đến từ đâu? Nguyên nhân là góc nhìn sai, kết trái thành khổ đau. Nếu là góc nhìn đúng, nó sẽ không dẫn đến khổ đau.
Whenever we feel that we are definitely right, so much so that we refuse to open up to anything or anybody else, right there we are wrong. It becomes wrong view. When suffering arises, where does it arise from? The cause is wrong view, the fruit of that being suffering. If it was right view it wouldn’t cause suffering.
Một trong những bài học khó nhất để học là con đường sai lầm đối với chúng ta có thể là con đường đúng đối với ai đó khác. Có thể đó là điều họ phải trải nghiệm trong đời. Và, dù quan sát khiến ta thấy khó khăn như thế nào, ta phải học cách để họ đi theo đường của họ.
One of the hardest lessons to learn is that the wrong path for us may be the right path for someone else. It may be what they have to experience in their life. And, no matter how hard it is to watch, we have to learn to let them go their way.