Đúng như vậy, không ai có thể thấy chính mình như người khác nhìn mình. Không bức ảnh hay hình ảnh phản chiếu nào cho ta góc nhìn về bản thân như người khác nhìn ta. Người ta đã nghiệm được rằng trên bục nhân chứng, không bao giờ có hai người nhìn một vụ tai nạn giống hệt như nhau. Chúng ta nhìn qua những đôi mắt khác nhau và từ những góc khác nhau. Nhưng nếu chúng ta có thể thấy thế giới như cách những người khác thấy, ta có thể tiến tới gần sự thấu hiểu tại sao họ lại làm điều họ làm và tại sao họ lại nói điều họ nói.
Literally, no man ever sees himself as others see him. No photograph or reflection ever gives us the same slant on ourselves that others see. It has often been proved on the witness stand that no two people ever see the same accident precisely the same way. We see through different eyes and from different angles. But if we could see things as other people see them, we could come closer to knowing why they do what they do and why they say what they say.
Giả dụ như tất cả mọi người đều ốm bệnh và loạn trí, trừ một hoặc hai người khỏe mạnh và minh mẫn. Lúc đó, chính hai người này sẽ bị nghĩ là ốm bệnh và loạn trí chứ không phải những người còn lại!
Suppose, then, that all men were sick or deranged, save one or two of them who were healthy and of right mind. It would then be the latter two who would be thought to be sick and deranged and the former not!
Để giao tiếp hiệu quả, ta phải nhận ra tất cả chúng ta đều có cách nhìn thế giới khác biệt, và sử dụng sự hiểu biết này như kim chỉ nam trong giao tiếp với người khác.
To effectively communicate, we must realize that we are all different in the way we perceive the world and use this understanding as a guide to our communication with others.