Thời gian trong đời ta là hữu hạn, bởi vậy ta nên cố gắng tự dạy bản thân, thay vì dạy dỗ người khác. Ta nên chinh phục bản thân, thay vì chinh phục người khác. Dù ta đi hay đến, đứng, ngồi hay nằm xuống, tâm trí ta nên tập trung vào hướng này. Nếu ta thực hành điều này và liên tục phát triển chánh niệm, trí tuệ nhanh chóng thăng hoa và đây là một cách hành thiền nhanh chóng.
We have limited time in our life, therefore we should try to teach ourselves, not to teach others. We should conquer ourselves, rather than conquer others. Whether coming or going, standing, sitting or lying down, our mind should be focused in this way. If we practise like this and develop mindfulness continuously, wisdom arises quickly and this is a fast way of practice.
Không ngôn từ nào trên trang giấy, hay những lời van nài khẩn khoản có thể dạy những trí tuệ non trẻ biết mình nên trở thành cái gì. Dù là tất cả sách trên các kệ sách cũng không – chính bản thân những người thầy mới làm được điều đó.
No printed word, nor spoken plea can teach young minds what they should be. Not all the books on all the shelves – but what the teachers are themselves.
Bận rộn không phải luôn luôn nghĩa là lao động thật sự. Mục tiêu của tất cả sự lao động là sản xuất, hoặc thành tựu, và với hai điều này, phải có suy tính trước, có hệ thống, kế hoạch, trí tuệ, và mục đích chính đáng, cũng như cả mồ hôi. Có vẻ như đang làm việc không có nghĩa là làm việc.
Being busy does not always mean real work. The object of all work is production or accomplishment and to either of these ends there must be forethought, system, planning, intelligence, and honest purpose, as well as perspiration. Seeming to do is not doing.
Thứ khiến người ta phát ra ánh sáng không phải là châu ngọc trên quần áo mà là trí tuệ sâu trong tâm hồn.
Không có mục tiêu nhất định, trí tuệ sẽ biến mất; đâu cũng là mục tiêu thì chẳng có mục tiêu gì.
Trí tuệ càng che đậy thì càng sáng láng, giống như dung mạo xinh đẹp của bạn vì ẩn sau tấm the đen mà càng làm rung động lòng người.
Lý tưởng là suối nguồn của lịch sử, cái nôi của trí tuệ, cờ chiến của xung phong, kiếm sắc để chặt gai.
An toàn không phải là thao tác trí tuệ để chúng ta hoạt động. Nó là vấn đề sự sống và cái chết. Chính tổng nỗ lực chúng ta đổ vào quản lý an toàn quyết định người chúng ta làm cùng sẽ sống hay sẽ chết.
Safety is not an intellectual exercise to keep us in work. It is a matter of life and death. It is the sum of our contributions to safety management that determines whether the people we work with live or die.
Tiêu chí đáng tin của trí tuệ chính là có thể phát hiện kì tích trong bình thường.
Dù chúng ta trở thành tài năng bác học nhờ vào kiến thức của người khác, nhưng muốn trở thành một người thông minh thì phải dựa vào trí tuệ của chính mình.
Khi trí tuệ và số phận giao chiến với nhau, nếu trí tuệ có gan dám làm dám chịu thì số phận sẽ không có cơ hội xô ngã nó.
Con đường dẫn tới trí tuệ? Nói ra rất đơn giản, phạm sai lầm, phạm sai lầm, lại phạm sai lầm, nhưng càng ngày càng ít, càng ngày càng ít, càng ngày càng ít.
Trong trí tuệ nên sáng suốt rộng rãi, trong đạo đức nên thanh bạch, trong cơ thể nên sạch sẽ.
Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu. Mỗi người đều có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau suốt đời.
Khi chúng ta có được lý giải, trí tuệ sẽ không bị khô kiệt; trí tuệ gặp trí tuệ, sẽ tóe ra vô số đốm lửa.
Đầu óc của con người đôi khi nhỏ bé, nhỏ đến mức ngay cả chỗ để chứa trí tuệ cũng không có, nhưng có khi lại lớn vô cùng, lớn đến mức chứa hết được vạn vật nhưng lại không có trí tuệ.
Đặc điểm của thông minh tài trí là chỉ cần nhìn thấy và nghe thấy một chút thì có thể suy nghĩ rất lâu và lý giải rất nhiều.