Chúng ta sống trong những việc ta làm, không phải trong năm tháng; trong suy nghĩ, không phải trong hơi thở; trong cảm xúc, không phải trong những con số trên mặt đồng hồ. Chúng ta đếm thời gian bằng những nhịp tim. Người sống nhiều nhất là người tư duy nhiều nhất, cảm nhận cao thượng nhất, và hành động tốt đẹp nhất.
We live in deeds, not years; in thoughts, not breaths; in feelings, not in figures on a dial. We should count time by heart throbs. He most lives who thinks most, feels the noblest, acts the best.
Thời gian của bạn có hạn, đừng lãng phí để sống cuộc đời của người khác. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm ồn ào của kẻ khác át đi tiếng nói bên trong của riêng bạn. Và điều quan trọng nhất, hãy dũng cảm đi theo sự mach bảo của trái tim và trực giác của mình. Chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì. Những điều khác chỉ là thứ yếu.
Look back, and smile on perils past.
Hãy quay đầu và mỉm cười với những nguy hiểm đã trôi qua.
Yesterday is ashes; tomorrow wood. Only today the fire shines brightly.
Quá khứ là tro tàn; tương lai là gỗ. Chỉ ngày hôm nay là lửa sáng chói lòa.
Cái đẹp không thể chịu đựng nổi, nó khiến chúng ta tuyệt vọng, nó cho chúng ta một giây phút thoáng nhìn cõi vĩnh hằng mà chúng ta muốn vươn tay ra toàn bộ thời gian.
Beauty is unbearable, drives us to despair, offering us for a minute the glimpse of an eternity that we should like to stretch out over the whole of time.
Người tiết kiệm thời gian nhờ phi nước đại lãng phí thời gian vì lạc đường; người chăn cừu thúc giục đàn cừu về nhà phải ngủ qua đêm trên núi tìm cừu lạc; kinh tế cốt ở sự chắc chắn chứ không phải ở tốc độ.
The man who saves time by galloping loses it by missing his way; the shepherd who hurries his flock to get them home spends the night on the mountain looking for the lost; economy does not consist in haste, but in certainty.
Hãy bắt tay vào làm một cái gì đó ngay bây giờ, đừng chần chừ thêm nữa, bạn chỉ có mỗi cơ hội này thôi và thời gian của bạn cũng chỉ có hạn, hãy vượt ra khỏi khuôn viên của trường học. Hãy sống thật hơn, sống “đời” hơn, hãy lao vào đời và để cuộc đời chỉ dạy cho bạn những thứ trường học chưa dạy cho bạn.
The world is full of people whose notion of a satisfactory future is, in fact, a return to the idealised past.
Thế giới đầy những kẻ mà quan điểm về một tương lai thỏa mãn thực chất là sự quay trở lại quá khứ đầy lý tưởng.
A fresh mind keeps the body fresh. Take in the ideas of the day, drain off those of yesterday. As to the morrow, time enough to consider it when it becomes today.
Tinh thần khỏe khoắn giữ cho cơ thể khỏe khoắn. Hãy nhận lấy những tư tưởng của ngày hôm nay và giải phóng những tư tưởng của ngày hôm qua. Với ngày mai, hãy dành cho nó đủ thời gian để cân nhắc khi nó trở thành ngày hôm nay.
Khi người ta hỏi tôi liệu có phải Chúa trời tạo ra vũ trụ không, tôi bảo họ rằng bản thân câu hỏi đã là vô nghĩa. Thời gian không tồn tại trước Big Bang, nên không có thời gian để Chúa trời tạo ra vũ trụ. Nó giống như hỏi đường tới rìa của trái đất; Trái đất là hình cầu; nó không có rìa; vậy nên đi tìm rìa Trái đất là một chuyện vô ích. Mỗi chúng ta đều tự do tin điều gì mình muốn, và quan điểm của tôi về cách giải thích đơn giản nhất là: không có Chúa trời. Không ai tạo ra vũ trụ, và không ai điều khiển vận mệnh của ta. Điều này dẫn tôi tới nhận thức rằng; có lẽ không có thiên đường, và không có thế giới bên kia. Chúng ta chỉ có cuộc đời này để thưởng thức kết cấu mênh mang của vũ trụ, và bởi vậy, tôi cực kỳ biết ơn.
When people ask me if a god created the universe, I tell them that the question itself makes no sense. Time didn’t exist before the big bang, so there is no time for god to make the universe in. It’s like asking directions to the edge of the earth; The Earth is a sphere; it doesn’t have an edge; so looking for it is a futile exercise. We are each free to believe what we want, and it’s my view that the simplest explanation is; there is no god. No one created our universe, and no one directs our fate. This leads me to a profound realization; There is probably no heaven, and no afterlife either. We have this one life to appreciate the grand design of the universe, and for that I am extremely grateful.