Cái đẹp không thể chịu đựng nổi, nó khiến chúng ta tuyệt vọng, nó cho chúng ta một giây phút thoáng nhìn cõi vĩnh hằng mà chúng ta muốn vươn tay ra toàn bộ thời gian.
Beauty is unbearable, drives us to despair, offering us for a minute the glimpse of an eternity that we should like to stretch out over the whole of time.
Tại sao chúng ta lại vội vàng? Bởi những người vội vã đi qua cuộc đời cũng là gấp gáp đi tới huyệt mộ. Điều đó chẳng mang lại được gì. Hãy dành đủ thời gian cho mọi chuyện bạn làm. Hãy dành thời gian để ăn đúng mực. Hãy dành thời gian để nghỉ ngơi và chơi đùa. Hãy dành thời gian để tỏ ra lịch sự. Hãy dành thời gian để bước qua đường đời – và nếu bạn ngã lăn xuống giữa đất đá, hãy đứng dậy và đi tiếp; đừng để sự vội vã hay lo lắng làm bạn chệch đường. Hãy nghiền ngẫm bản tính của mình. Bạn sẽ khỏe mạnh, hạnh phúc và thành công.
Why do we hurry? For they who hurry through life are hastening the tomb. It doesn’t pay. Take time sufficient for everything you do. Take time to eat properly. Take time to rest and play. Take time for politeness. Take time to pass over the road of life – and if you fail and fall among the rocks, arise again and struggle on; let not hurry nor worry divert you from your path. Study your nature. You will be healthy, happy and successful.
Bạn biết tôi viết chậm. Đây chủ yếu là bởi tôi chẳng bao giờ thỏa mãn chừng nào còn chưa nói nhiều nhất có thể bằng ít ngôn từ, và viết ngắn gọn tốn nhiều thời gian hơn nhiều viết dài dòng.
You know that I write slowly. This is chiefly because I am never satisfied until I have said as much as possible in a few words, and writing briefly takes far more time than writing at length.
Nếu một thứ đáng làm, nó đáng làm tốt. Nếu một thứ đáng có, nó đáng để chờ đợi. Nếu một thứ đáng đạt được, nó đáng để tranh đấu. Nếu một thứ đáng trải nghiệm, nó đáng để ta dành thời gian.
If a thing is worth doing, it is worth doing well. If it is worth having, it is worth waiting for. If it is worth attaining, it is worth fighting for. If it is worth experiencing, it is worth putting aside time for.
Son môi là câu trả lời dễ dàng cho sự buồn chán. Nó là thứ thú vị nhất bạn có thể làm trong khoảng thời gian ngắn nhất bởi vì trong một giây, bạn tự thuyết phục bản thân mình rằng mình là kiểu phụ nữ tô son mỗi ngày. Bạn bĩu môi với bản thân, và lừa phỉnh bản thân rằng mình thật quyến rũ. Rồi một giây sau, tất cả đã xong, đã đến lúc lau son và bắt đầu lại.
Lipstick was an easy answer to boredom. It was the most exciting thing you could do in the shortest amount of time because for a second, you got to convince yourself that you were the kind of gal who wears lipstick every day. You got to pout to yourself, and trick yourself that you were glamorous. Then in a second it was over, time to wipe it off and start again.
Hôm qua chẳng qua chỉ là một giấc mơ, ngày mai chỉ là một ảo ảnh, hôm nay mới là nguồn suối của sinh mệnh, mới là thời gian duy nhất đáng được chúng ta coi trọng nhất. Sống trong ngày hôm nay có thể biến trong ngày hôm qua thàng giấc mộng vui, biến ngày mai thành ảo ảnh hi vọng. Hãy để chúng ta đem quá khứ và tương lai tách ra, sống ngày hôm nay hoàn toàn độc lập!
Tất cả phẩm cách của chúng ta nằm ở trong suy nghĩ. Đây là nền cơ bản mà ta phải dùng đề phát triển bản thân, chứ không phải không thời gian, thứ ta không biết phải làm thế nào để lấp đầy. Vậy nên hãy lấy việc suy nghĩ chính đáng làm nhiệm vụ: đây là nguyên tắc của đạo đức.
All our dignity consists, then, in thought. This is the basis on which we must raise ourselves, and not space and time, which we would not know how to fill. Let us make it our task, then, to think well: here is the principle of morality.
Đừng chỉ dựa vào tương lai, dù nó làm nhiều người mê mẩn! Hãy chôn vùi những việc trong quá khứ! Hãy hàng động đi – khi đang ở hiện tại!
Sự gián đoạn có thể được coi là nguồn bực bội hay cơ hội để phụng sự, là những khoảng khắc đánh mất hay kinh nghiệm đạt được, là thời gian lãng phí hay chân trời được mở rộng. Chúng có thể làm phiền ta hay bổ sung cho ta, làm ta phiền não hay tiêm cho ta liều thuốc. Chi phối từng giây phút hay làm đậm đà thời gian biểu, phụ thuộc vào thái độ của chúng ta.
Interruptions can be viewed as sources of irritation or opportunities for service, as moments lost or experience gained, as time wasted or horizons widened. They can annoy us or enrich us, get under our skin or give us a shot in the arm. Monopolize our minutes or spice our schedules, depending on our attitude toward them.