Trong những hoàn cảnh khác nhau, tình cảm của nhân loại biến ảo vô thường làm sao! Những thứ hôm nay chúng ta thích, thường là những thứ ngày mai chúng ta ghét, những thứ hôm nay chúng ta theo đuổi thường là những thứ ngày mai chúng ta né tránh, những thứ hôm nay chúng ta mong muốn thường là những thứ ngày mai chúng ta sợ hãi, thậm chí là hồn siêu phách lạc.
Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.
I’ve never tried to block out the memories of the past, even though some are painful. I don’t understand people who hide from their past. Everything you live through helps to make you the person you are now.
Tôi chưa bao giờ cố xóa đi ký ức của quá khứ, dù một vài ký ức rất đau đớn. Tôi không hiểu được những người lẩn trốn khỏi quá khứ của mình. Mọi thứ bạn đã sống góp phần giúp bạn trở thành con người bạn bây giờ.
If you are carrying strong feelings about something that happened in your past, they may hinder your ability to live in the present.
Nếu bạn có những cảm xúc mãnh liệt về điều gì đó xảy ra trong quá khứ, chúng có thể gây trở ngại cho khả năng sống trong hiện tại của bạn.
Hiện thực là bờ bên này; lý tưởng là bờ bên kia, ở giữa là dòng sông cuồn cuộn chảy, hành động là chiếc cầu bắc ngang sông.
I am tomorrow, or some future day, what I establish today. I am today what I established yesterday or some previous day.
Tôi là ngày mai, hay ngày tương lai nào đó, cho những gì tôi thiết lập ngày hôm nay. Tôi là ngày hôm nay cho những gì tôi thiết lập ngày hôm qua hay ngày nào đó đã trôi qua.
Khi người ta hỏi tôi liệu có phải Chúa trời tạo ra vũ trụ không, tôi bảo họ rằng bản thân câu hỏi đã là vô nghĩa. Thời gian không tồn tại trước Big Bang, nên không có thời gian để Chúa trời tạo ra vũ trụ. Nó giống như hỏi đường tới rìa của trái đất; Trái đất là hình cầu; nó không có rìa; vậy nên đi tìm rìa Trái đất là một chuyện vô ích. Mỗi chúng ta đều tự do tin điều gì mình muốn, và quan điểm của tôi về cách giải thích đơn giản nhất là: không có Chúa trời. Không ai tạo ra vũ trụ, và không ai điều khiển vận mệnh của ta. Điều này dẫn tôi tới nhận thức rằng; có lẽ không có thiên đường, và không có thế giới bên kia. Chúng ta chỉ có cuộc đời này để thưởng thức kết cấu mênh mang của vũ trụ, và bởi vậy, tôi cực kỳ biết ơn.
When people ask me if a god created the universe, I tell them that the question itself makes no sense. Time didn’t exist before the big bang, so there is no time for god to make the universe in. It’s like asking directions to the edge of the earth; The Earth is a sphere; it doesn’t have an edge; so looking for it is a futile exercise. We are each free to believe what we want, and it’s my view that the simplest explanation is; there is no god. No one created our universe, and no one directs our fate. This leads me to a profound realization; There is probably no heaven, and no afterlife either. We have this one life to appreciate the grand design of the universe, and for that I am extremely grateful.
Trong những nhà phê bình hiện có, vĩ đại nhất, chính xác nhất, thiên tài nhất là thời gian.
In this WORLD, where everything seems UNCERTAIN, only one thing is DEFINITE. You will always be my FRIEND, beyond WORDS, beyond TIME and beyond DISTANCE!
Trên Thế Gian này, nơi mà mọi thứ dường như Mong Manh, chỉ một điều là Chắc Chắn. Bạn sẽ luôn mãi là Bạn của tôi, vượt qua mọi Ngôn Từ, Thời Gian và Khoảng Cách.
Nhịp bước của thời gian có 3 loại: “tương lai” đủng đỉnh đến muộn, “hiện tại” mất mau, “quá khứ” mãi mãi dừng lại.
Yesterday is ashes; tomorrow wood. Only today the fire shines brightly.
Quá khứ là tro tàn; tương lai là gỗ. Chỉ ngày hôm nay là lửa sáng chói lòa.
Sự gián đoạn có thể được coi là nguồn bực bội hay cơ hội để phụng sự, là những khoảng khắc đánh mất hay kinh nghiệm đạt được, là thời gian lãng phí hay chân trời được mở rộng. Chúng có thể làm phiền ta hay bổ sung cho ta, làm ta phiền não hay tiêm cho ta liều thuốc. Chi phối từng giây phút hay làm đậm đà thời gian biểu, phụ thuộc vào thái độ của chúng ta.
Interruptions can be viewed as sources of irritation or opportunities for service, as moments lost or experience gained, as time wasted or horizons widened. They can annoy us or enrich us, get under our skin or give us a shot in the arm. Monopolize our minutes or spice our schedules, depending on our attitude toward them.
Chỉ vừa phải chịu cảnh chia cách không gian, tôi đã nhận ra, với tình yêu, thời gian khác nào ánh sáng mưa sương đối với cây trồng – bởi đấy là dưỡng chất giúp chúng đâm chồi nảy lộc. Tình yêu tôi dành cho em sẽ hiển hiện rõ khi em xa cách tôi, to lớn như bộ mặt của gã khổng lồ. Tình yêu này chứa đựng tất cả tinh thần và tình cảm của tôi.