Sadness is always the legacy of the past; regrets are pains of the memory.
Nỗi buồn là di sản của quá khứ; sự nuối tiếc là nỗi đau của ký ức.
No man is happy who does not think himself so.
Không ai hạnh phúc nếu không nghĩ mình hạnh phúc.
The happiness of society is the end of government.
Hạnh phúc của xã hội là kết thúc của sự cai trị.
Truth is… We hide cause we want to be found. We walk away to see who follows. We cry to see who wipes away the tears. And we let our heats be broken to see who comes and fixes them.
Sự thật là… Chúng ta trốn vì muốn được tìm thấy. Chúng ta bỏ đi vì muốn biết ai sẽ theo mình. Chúng ta khóc để xem ai sẽ lau đi giọt lệ. Và chúng ta để trái tim tan vỡ, muốn thấy ai sẽ đến và chữa lành trái tim ta.
Happiness… consists in giving, and in serving others.
Hạnh phúc… là cho, và sống vì người khác.
Ai cũng có kí ức của riêng mình. Em luôn tự hỏi tại sao ông trời lại mang đến cho em một kí ức buồn đến vậy ? Em đã từng muốn vứt bỏ kí ức của mình. Giữ nó làm cái gì khi nó chất chứa toàn đau buồn và tổn thương.
Nhưng em đã không làm được vì em nhận ra rằng sau những kí ức đau buồn và tổn thương còn có những kí ức của hạnh phúc. Rồi một ngày nào đó tất cả sẽ trở thành kỉ niệm và em sẽ đủ can đảm để đối mặt với những quá khứ, những kí ức đó. Những đau buồn những tổn thương ngày trước sẽ không còn làm em cảm thấy day dứt nữa. Em phải cảm ơn ông trời đã cho em những kí ức đó em sẽ giữ nó mãi bên mình vì nó là duy nhất, vì nó là đáng giá.
Hạnh phúc cũng giống như của cải, ta không có quyền tiêu thụ mà không sản xuất.
Until the great mass of the people shall be filled with the sense of responsibility for each other’s welfare, social justice can never be attained.
Trước khi số đông con người tràn đầy tinh thần trách nhiệm đối với lợi ích của người khác, công bằng xã hội sẽ chẳng bao giờ đạt được.