Khi tôi bất đồng ý kiến với một người hiểu lý lẽ, tôi để thực tế làm trọng tài cuối cùng. Nếu tôi đúng, anh ta sẽ học hỏi được; nếu tôi sai, tôi sẽ học hỏi được; một trong hai chúng tôi sẽ thắng, nhưng cả hai đều thu được lợi ích.
When I disagree with a rational man, I let reality be our final arbiter; if I am right, he will learn; if I am wrong, I will; one of us will win, but both will profit.
Người thầy không bao giờ có thể thực sự dạy dỗ trừ phi chính mình vẫn còn học hỏi. Một cây đèn chẳng thể đốt lên một cây đèn khác trừ phi chính nó đang tự cháy. Người thầy đã đi đến cùng sự học hỏi, mang theo tri thức không vận động và chỉ lặp đi lặp lại bài giảng cho học trò, chỉ có thể chất đầy tâm trí trò chứ không thể thúc đẩy nó.
A teacher can never truly teach unless he is still learning himself. A lamp can never light another lamp unless it continues to burn its own flame. The teacher who has come to the end of his subject, who has no living traffic with his knowledge but merely repeats his lesson to his students, can only load their minds, he cannot quicken them…
Con người có thể làm được những chuyện đáng kinh ngạc và tiếp thu khối lượng kiến thức không lổ mà vẫn không hiểu được bản thân mình. Nhưng đau khổ khiến người ta nhìn vào bên trong bản thân. Nếu thành công, thì bên trong con người sẽ là khởi đầu của sự học hỏi.
A man may perform astonishing feats and comprehend a vast amount of knowledge, and yet have no understanding of himself. But suffering directs a man to look within. If it succeeds, then there, within him, is the beginning of his learning.