Trí tưởng tượng của chúng ta rất phóng đại hiện thực, bởi ta luôn nghĩ về nó, và vì vậy mà hạ thấp vĩnh hằng, bởi ta không nghĩ về nó, khiến ta biến vĩnh hằng thành hư vô và hư vô thành vĩnh hằng.
Our imagination so magnifies the present, because we are continually thinking about it, and so reduces eternity, because we do not think about it, that we turn eternity into nothing and nothing into eternity, and all this is so strongly rooted within us that all our reason cannot save us from it.
Khi tôi nghĩ đến cuộc đời ngắn ngủi của mình hòa vào cõi vĩnh hằng bất tận, hay khoảng không nhỏ bé mà tôi có thể chạm đến hay nhìn thấy nuốt trọn trong cõi mênh mông vô cùng mà tôi không biến đến và cũng không biết đến tôi, tôi sợ hãi và kinh ngạc thấy mình ở đây thay vì ở đó… vào lúc này thay vì vào lúc đó.
When I consider the small span of my life absorbed in the eternity of all time, or the small part of space which I can touch or see engulfed by the infinite immensity of spaces that I know not and that know me not, I am frightened and astonished to see myself here instead of there … now instead of then.
Công lý, sức mạnh. – Rất đúng rằng điều gì công bằng cần phải được tuân theo; rất cần thiết rằng điều gì mạnh nhất cần phải được phục tùng. Công lý không có sức mạnh là bất lực; sức mạnh không có công lý là bạo ngược. Công lý không có sức mạnh bị chống đối, bởi luôn luôn có kẻ vi phạm; sức mạnh không có công lý bị lên án. Vì vậy chúng ta cần kết hợp công lý và sức mạnh, và để đạt được điều này, hãy khiến điều công bằng trở nên mạnh mẽ, và điều mạnh cần đảm bảo công bằng.
Justice, might.—It is right that what is just should be obeyed; it is necessary that what is strongest should be obeyed. Justice without might is helpless; might without justice is tyrannical. Justice without might is gainsaid, because there are always offenders; might without justice is condemned. We must then combine justice and might, and for this end make what is just strong, or what is strong just.
Tính kiêu căng tự đại neo chắc trong trái tim con người đến nỗi một người lính, một thường dân đi theo quân đội, một người đầu bếp hay một người gác cổng cũng sẽ khoe khoang và muốn sự thán phục, và thậm chí ngay cả các triết gia cũng muốn nó; những người viết chống lại nó muốn có được danh vọng vì đã viết hay, những người đọc muốn có được danh vọng vì đã đọc, và có lẽ chính tôi người viết những dòng này cũng muốn điều đó.
Vanity is so firmly anchored in man’s heart that a soldier, a camp follower, a cook or a porter will boast and expect admirers, and even philosophers want them; those who write against them want to enjoy the prestige of having written well, those who read them want the prestige of having read them, and perhaps I who write this want the same thing.