Thế giới mới trống rỗng làm sao nếu người ta chỉ nghĩ tới núi, sông và thành thị; nhưng biết ai đó nghĩ và cảm nhận với ta, và ai đó, bất chấp xa xôi cách trở, gần gũi với ta về mặt tinh thần, khiến trái đất đối với ta trở thành miền đất có người sinh sống.
The world is so empty if one thinks only of mountains, rivers & cities; but to know someone who thinks & feels with us, & who, though distant, is close to us in spirit, this makes the earth for us an inhabited garden.
I am only one, but still I am one. I cannot do everything, but still I can do something; and because I cannot do everything, I will not refuse to do something that I can do.
Tôi chỉ là một, nhưng tôi vẫn là một. Tôi không thể làm mọi thứ, nhưng tôi vẫn có thể làm gì đó; và bởi vì tôi không thể làm tất cả, tôi sẽ không từ chối làm điều tôi có thể.
Sự phát triển của trẻ nhỏ đi theo con đường gia tăng về tính độc lập, và hiểu biết về điều này phải là kim chỉ nam cho chúng ta trong những hành vi hướng về trẻ. Chúng ta phải giúp trẻ hành động vì bản thân, có ý chí vì bản thân, nghĩ cho bản thân. Đây là nghệ thuật tác động tới tâm hồn, một nghệ thuật chỉ có thể tập luyện thành hoàn hảo qua tương tác với trẻ nhỏ.
The child’s development follows a path of successive stages of independence, and our knowledge of this must guide us in our behaviour towards him. We have to help the child to act, will and think for himself. This is the art of serving the spirit, an art which can be practised to perfection only when working among children.
An toàn là sự mê tín. Nó không tồn tại trong tự nhiên cũng không phải trải nghiệm của con người. Tránh né nguy hiểm không làm ta an toàn hơn khi đối đầu với nó. Cuộc đời hoặc là chuyến phiêu lưu táo bạo hoặc không là gì cả.
Tôi yêu những người có thể mỉm cười trong gian khó, có thể tìm được sức mạnh từ đau thương, và trở nên can đảm nhờ suy ngẫm. Những điều này có thể làm chùn bước một tinh thần yếu đuối, nhưng những người có trái tim kiên cường và hành động không trái với lương tâm sẽ theo đuổi các nguyên tắc của mình tới chết.
I love those who can smile in trouble, who can gather strength from distress, and grow brave by reflection. ‘Tis the business of little minds to shrink, but they whose heart is firm, and whose conscience approves their conduct, will pursue their principles unto death.
Tôi muốn làm một người nhỏ bé nhất trong nhân loại có ước mơ và có mong muốn hoàn thành ước mơ chứ không muốn làm một người vĩ đại không có ước mơ, không có mong muốn.
Friendship is not how you forget, but how you forgive, not how you listen but how you understand, not what you see but how you feel, and not how you let go but how you hold on.
Tình bạn không phải là cách bạn quên mà là cách bạn tha thứ, không phải là cách bạn lắng nghe mà là cách bạn thấu hiểu, không phải là điều bạn nhìn thấy mà là cách bạn cảm nhận, và không phải là cách bạn từ bỏ mà là cách bạn giữ lấy.
Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn
Nghệ thuật là sản phẩm mô phỏng tình cảm, giống như lời nói là sản phẩm mô phỏng tư tưởng.
Tình cảm phong phú dĩ nhiên là nguồn suối của đạo đức tốt đẹp, nhưng cũng là nguyên nhân bắt đầu của rất nhiều tai nạn.
Trưởng thành là một việc thực sự đau khổ. Lúc đó, mình luôn nghĩ, khi nào mới có đủ tiền? Khi nào mới có thể ra đi?
Nhiệt tình có giá trị cực đại, chỉ cần chúng ta không vì vậy mà quên đi nguyên nhân.
Instead of comparing our lot with that of those who are more fortunate than we are, we should compare it with the lot of the great majority of our fellow men. It then appears that we are among the privileged.
Thay vì so sánh mình với những người may mắn hơn mình, ta nên so sánh mình với số đông con người. Và rồi sẽ có vẻ như chúng ta là những người may mắn.
Một người thầy thực sự là một người bảo vệ học sinh khỏi chính tầm ảnh hưởng của mình. Ông truyền cảm hứng cho học trò biết nghi ngờ bản thân mình. Ông dẫn dắt học trò rời mắt khỏi mình và hướng đến tinh thần thôi thúc họ. Ông không cần đến sự phục tùng.
The true teacher defends his pupils against his own personal influence. He inspires self-distrust. He guides their eyes from himself to the spirit that quickens him. He will have no disciple.