Bạn có thể che đôi mắt của mình khỏi những thứ mà bạn không muốn nhìn. Nhưng thực sự bạn không để che trái tim của mình khỏi những thứ mà bạn không muốn cảm nhận.
Đã tới lúc đứng dậy, rời khỏi căn phòng này, đi đâu đó, đâu cũng được; hãy khắc ghi cảm xúc hạnh phúc và tự do này, duỗi tay chân, lấp đầy ánh mắt, thức tỉnh, càng thức tỉnh hơn, thức tỉnh một cách sống động tới từng giác quan và từng lỗ chân lông.
Time to leave now, get out of this room, go somewhere, anywhere; sharpen this feeling of happiness and freedom, stretch your limbs, fill your eyes, be awake, wider awake, vividly awake in every sense and every pore.
Với tôi, có vẻ như trao đi hạnh phúc là một mục tiêu cao cả hơn nhiều là đạt được hạnh phúc: và ý nghĩa sự tồn tại của chúng ta nằm ở những ràng buộc với người khác hơn là tiến bộ của cá nhân: là việc giúp đỡ người khác lên tới thiên đường hơn là tìm cách để ta lên tới đó.
To me it seems that to give happiness is a far nobler goal that to attain it: and that what we exist for is much more a matter of relations to others than a matter of individual progress: much more a matter of helping others to heaven than of getting there ourselves.
Rồi sẽ đến lúc bạn không còn muốn vượt cả đại dương rộng lớn vì một người không dám nhảy qua một vũng nước nhỏ vì bạn…
Nothing flatters a man as much as the happiness of his wife; he is always proud of himself as the source of it.
Chẳng có gì làm người đàn ông tự hào hơn sự hạnh phúc của vợ anh ta, anh ta luôn kiêu hãnh cho rằng chính mình tạo ra điều đó.
Thương cảm có hai loại. Loại thứ nhất, loại yếu đuối và ủy mị, thực ra chẳng là gì hơn ngoài sự thiếu kiên nhẫn của con tim muốn ném đi nhanh hết sức có thể cảm xúc đau buồn khơi dậy khi nhìn sự bất hạnh của kẻ khác; sự thương cảm ấy không phải là lòng trắc ẩn, mà chỉ là khao khát bản năng muốn củng cố tâm hồn trước đau khổ của người khác. Và loại còn lại, loại duy nhất có ý nghĩa, sự tử tế một cách không ủy mị nhưng sáng tạo, hiểu bản chất và quyết tâm duy trì, kiên nhẫn và độ lượng, tới hết giới hạn sức mạnh của nó và thậm chí còn vượt xa hơn nữa.
There are two kinds of pity. One, the weak and sentimental kind, which is really no more than the heart’s impatience to be rid as quickly as possible of the painful emotion aroused by the sight of another’s unhappiness, that pity which is not compassion, but only an instinctive desire to fortify one’s own soul agains the sufferings of another; and the other, the only one at counts, the unsentimental but creative kind, which knows what it is about and is determined to hold out, in patience and forbearance, to the very limit of its strength and even beyond.
Đau khổ và vui sướng giống như ánh sáng và bóng tối, thay thế lẫn nhau; chỉ có biết như thế nào để thích ứng với nó, và luôn thông minh làm cho nó trong sạch, mới có thể hiểu được cuộc sống là như thế nào.
Mong chúng ta không bao giờ để những gì ta không thể có, hay không có, làm ta không thể hưởng thụ những gì ta có và có thể có. Bởi chúng ta trân trọng hạnh phúc của mình, hãy đừng quên điều này.Vì một trong những bài học lớn nhất của cuộc đời là học cách hạnh phúc mà không có những gì ta không thể có hay không nên có.
May we never let the things we can’t have, or don’t have, or shouldn’t have, spoil our enjoyment of the things we do have and can have. As we value our happiness let us not forget it.For one of the greatest lessons in life is learning to be happy without the things we cannot or should not have.
Hạnh phúc giống như mặt trời chiều – người nào cũng có thể nhìn thấy, nhưng nhiều người lại nhìn về hướng khác, vì vậy mà đã bỏ lỡ cơ hội.
The happiness of society is the end of government.
Hạnh phúc của xã hội là kết thúc của sự cai trị.
There is only one happiness in this life, to love and be loved.
Chỉ có một thứ hạnh phúc trên đời, yêu và được yêu.
The great art of life is sensation, to feel that we exist, even in pain.
Nghệ thuật lớn nhất của cuộc đời là cảm xúc, cảm xúc rằng chúng ta đang sống, dù có là sống trong đau khổ.