Nếu những nỗi đau khổ hủy diệt hạnh phúc thì những thú vui đều làm xáo trộn hạnh phúc.
People’s lives change. To keep all your old friends is like keeping all your old clothes – pretty soon your closet is so jammed and everything so crushed you can’t find anything to wear. Help these friends when they need you, bless the happy times when you meant a lot to each other, but try not to feel guilty if new people mean more to you, now.
Cuộc sống của người ta thay đổi. Để giữ tất cả bạn cũ của mình cũng giống như giữ lại tất cả quần áo cũ – chẳng mấy chốc tủ quần áo sẽ chật cứng và mọi thứ sẽ bị nhàu nát đến nỗi bạn khó tìm thấy đồ để mặc. Hãy giúp đỡ những người bạn này khi họ cần ta, quý những khoảnh khắc hạnh phúc khi mình và bạn có ý nghĩa rất nhiều với nhau, nhưng cố gắng đừng cảm thấy mình có lỗi nếu bây giờ những người bạn mới có ý nghĩa nhiều hơn đối với mình.
Nếu cơ thể này thực sự là của ta thì nó sẽ nghe theo mệnh lệnh của ta. Khi ta nói: “Không được già!” hay “Ta cấm mày không được đau!”, nó có nghe lời ta không? Không! Nó chẳng đếm xỉa gì đến ý kiến của ta cả. Chúng ta chỉ là người thuê chứ không phải là chủ nhân của “căn nhà” này. Nếu nghĩ rằng cơ thể này là của ta thì ta sẽ đau khổ biết bao khi phải xa lìa nó. Thật ra, chẳng có một cái ta trường tồn bất biến, chẳng có một cái gì cố định hay bền vững mà ta có thể nắm giữ.
If our body really belonged to us, it would obey our commands. If we say” Don’t get old,” or I forbid you to get sick,” does it obey us? No! It’s take no notice, We only rent this “house”, not own it. If we have to leave it. But in reality, there is no such thing as a permanent self, nothing unchanging or solid that we can hold on to.
Ai nói là cuộc đời là một tập hợp của những bất hạnh có nghĩa là chính cuộc đời là sự bất hạnh. Nếu sự sống là bất hạnh vậy thì cái chết là hạnh phúc.
Khi những lời bàn tán về rắc rối tôi gặp phải vang to nhất, tôi làm điều mà mình luôn đề cập. Tôi yên lặng và lắng nghe câu trả lời cho câu hỏi Chuyện này xảy ra để dạy tôi điều gì? Câu trả lời đầu tiên trước nhất? Hãy đặt cái tôi xuống. Hãy bước ra khỏi cái tôi để bạn có thể nhận ra sự thật. Ngay khi tôi làm điều đó, tôi có thể nhận thấy vai trò của mình trong việc tạo ra “hoàn cảnh của bản thân”, mà không oán trách người khác. Và – bingo! – tôi nhận ra tất cả những tiếng ồn về sự chật vật của tôi chỉ là phản chiếu nỗi sợ hãi và đau khổ của tôi.
When the talk about my troubles was loudest, I did the thing I’ve always spoken of most. I got still and listened for the answer to What is this here to teach me? The answer, first and foremost? Lay your ego down. Step out of your ego so you can recognize the truth. As soon as I did that, I was able to see the role I had played in creating “my circumstances,” without blaming other people. And – bingo! – I realized that all the noise about my struggle was a reflection of my personal angst and fear.
Hết mình vì cái thiện – sự cống hiến theo tiếng gọi của lương tâm hơn là vì những ràng buộc từ bên ngoài – vừa là thuốc giải độc cho nỗi đau, vừa là nguồn hạnh phúc lớn lao.
Dedication to goodness-dedication in response to an inner moral mandate rather than external restraint-was both the antidote to the pain and the source of great happiness.
Tôi đã sống tám mươi năm trong đời và tôi chẳng biết điều gì, ngoài việc cam chịu và tự bảo mình rằng côn trùng sinh ra là để cho nhện nuốt lấy, và con người sinh ra để bị tàn phá bởi sự đau khổ.
I have lived eighty years of life and know nothing for it, but to be resigned and tell myself that flies are born to be eaten by spiders and man to be devoured by sorrow.
Một phụ nữ muốn biết làm thế nào để đương đầu với sân hận. Tôi hỏi cô ta khi cơn giận nổi lên thì sân hận này là của ai vậy. Cô ta trả lời chính là của cô. Nếu sân hận đúng là của cô thì cô có thể bảo sự sân hận này ra đi được không? Sân hận không chịu nghe lời cô ta. Giữ sân hận như giữ của riêng sẽ gặp nhiều đau khổ. Nếu sân hận thực sự là của ta thì nó hẳn phải nghe lời ta. Nếu không nghe lời ta thì nó chẳng phải của ta. Tâm sân hận đã đánh lừa ta rồi đó. Đừng ngã theo nó. Dầu tâm vui hay buồn cũng đừng ngã theo nó. Lúc nào nó cũng là thứ lừa dối thôi.
A woman wanted to know how to deal with anger. I asked her when anger arose whose anger it was. She said it was hers. Well, if it really was her anger, then she should be able to tell it to go away, shouldn’t she? But it really isn’t hers to command. Holding onto anger as a personal possession will cause suffering. If anger really belonged to us, it would have to obey us. If it doesn’t obey us, that means it’s only a deception. Don’t fall for it. Whether the mind is happy or sad, don’t fall for it. It’s all a deception.
Khiếu hài hước rất quan trọng đối với một cuộc đời thỏa nguyện và hạnh phúc. Nó làm giảm bớt và xoa dịu áp lực và sự căng thẳng, và là yếu tố cứu mạng trong nhiều tình huống.
Humor is essential to a full and happy life. It is a reliever and relaxer of pressure and tension, and the saving element in many situations.
Tôi xin đưa ra một lời khuyên, hy vọng mình không tỏ ra xấc xược. Hãy viết đi: hãy viết điều bạn đang cảm thấy. Đôi khi nó sẽ giúp bạn rất nhiều trong đau khổ.
May I make a suggestion, hoping it is not an impertinence? Write it down: write down what you feel. It is sometimes a wonderful help in misery.
Tình cảm chính là tình yêu bản thân, lo lắng với đau khổ, sợ hãi cái chết và hướng tới hạnh phúc.
Yêu một người là đánh cắp tâm hồn người ấy, để cho người ấy biết rằng – trong sự đánh cắp ấy, tâm hồn người ấy bao la, trong sáng và tràn đầy sinh lực biết nhường nào. Tất cả chúng ta đều đau khổ vì một điều: không được đánh cắp nhiều như mong muốn. Chúng ta đau khổ vì sức lực tràn trề trong mình mà chẳng ai biết khai thác lấy, để chúng ta có được cơ hội khám phá chính mình.