Mỗi ngày bạn đều có thể tiến bộ. Mỗi bước đều có thể có thu hoạch. Nhưng phía trước bạn là con đường mãi kéo dài, mãi dốc lên, mãi mở mang. Bạn biết bạn sẽ không bao giờ đi đến cuối đường. Nhưng điều này không khiến nản lòng, mà chỉ bổ sung thêm vào niềm vui và vinh quang của cuộc hành trình.
Every day you may make progress. Every step may be fruitful. Yet there will stretch out before you an ever-lengthening, ever-ascending, ever-improving path. You know you will never get to the end of the journey. But this, so far from discouraging, only adds to the joy and the glory of the climb.
Con người mù quáng đi trên đường đời, lờ đi cái chết giống như những người dự tiệc ngốn ngấu đồ ăn ngon. Họ không nghĩ đến việc sau đó sẽ phải đi vệ sinh, nên chẳng buồn tìm xem liệu có nhà vệ sinh không. Khi tự nhiên đòi hỏi, họ chẳng biết phải đi đâu, và trở nên rối loạn.
People go through life blindly, ignoring death like revellers at a party feasting on fine foods. They ignore that later they will have to go to the toilet, so they do not bother to find out where there is one. When nature finally calls, they have no idea where to go and are in a mess.
Không cuộc hành trình của ai là trơn tru trôi chảy. Chúng ta ai cũng vấp ngã. Chúng ta ai cũng có những bước lùi. Đó chỉ là cách mà cuộc đời nói, ‘Đã đến lúc đổi hướng đi rồi’.
Nobody’s journey is seamless or smooth. We all stumble. We all have setbacks. It’s just life’s way of saying ‘Time to change course.’