Chuyên mục: Những mảnh ngôn tình

Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..

Giữa chúng tôi không có sự ăn ý. Đến cuối cùng anh vẫn không học được cách chủ động hỏi, đến cuối cùng tôi cũng không học được cách chất vấn nhẹ nhàng, trong điểm khởi đầu của câu chuyện, chúng tôi tưởng rằng đối phương là người duy nhất không thể bỏ lỡ nhất trong cuộc đời mình, nhưng đến cuối cùng mới suy sụp phát hiện ra, không phải “nếu không là anh, em nhất quyết không gả, nếu không là em, anh nhất quyết không lấy”, đó chỉ là một sự nhầm lẫn quá tổn thương mà thôi.

Tác giả:

Trong đêm tối, tôi thích hồi tưởng lại những chuyện chôn sâu tận đáy lòng, những thứ đã từng có được, từng đánh mất, từng vui, rồi cũng từng buồn. Tôi cũng đã quen với chuyện chỉ có một mình, một mình uống trà, một mình ca hát, một mình dạo phố… Nếu có thêm một người bên cạnh, chỉ là thêm một chỗ ngồi, người ấy cũng chỉ mang đến cho tôi những thứ như thế thôi. Tôi không cao ngạọ, cũng không liều lĩnh, chỉ là tôi không thích ỷ lại vào người khác.

Tác giả:
Từ khóa:

Chỉ cần thích, cái gì cũng không thành vấn đề, còn nếu đã không thích, cái gì cũng đều chướng mắt.

Tác giả:
Từ khóa:

Người con gái trong tình yêu cũng giống như người mù, bất kể đối phương có xấu xí thế nào thì cô ta cũng không để ý. Tình yêu không cần có lí do.

Con người không ai là không thay đổi, ai rồi cũng sẽ bị hoàn cảnh xung quanh tác động làm thay đổi để thích ứng hiện thực, như vậy mới có thể sống tốt… Không ai là vĩnh viễn bất biến cả!

Tác giả:

Những lời dụ ngọt và lời xuất phát từ tấm lòng có thể giống nhau, đều tạo cho người khác cảm giác dễ chịu khi nghe. Nhưng những lời nói không xuất phát từ tấm lòng chỉ cần đối phương đáp lại “Không cần” thì nó sẽ không bao giờ thành hiện thực.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Tin tưởng người mình yêu cũng là một loại biểu hiện của tình yêu.

Tác giả:

Tình yêu thì chỉ có một, nhưng cái tương tự tình yêu thì có hàng ngàn.

Tác giả:

Ai nói tôi không muốn quên. Tôi rất muốn! Nhưng đến cuối cùng tôi lại không nỡ… Tôi đã không còn gì nữa, sao có thể tiếp tục quên? Đã không còn gì cả, tại sao lại còn phải quên?

Tác giả:
Từ khóa:

Phụ nữ, hoặc là tìm một người đàn ông mạnh mẽ hơn bản thân rồi làm người phụ nữ bé nhỏ của anh ta, hoặc là tìm một người đàn ông tuy không mạnh mẽ bằng nhưng lại đối xử tốt với mình để làm người phụ nữ lớn của anh ta.

Tác giả:
Từ khóa:

Trái tim của con người có thể dễ dàng tha thứ nhưng riêng với người mình yêu lại đặc biệt hà khắc. Bởi vì quan tâm nên tàn nhẫn.

Tác giả:

Sẽ có lúc bạn buồn mà chẳng biết tại sao. Cảm giác giống như đã đánh rơi thứ gì đó rất quan trọng nhưng chẳng thể nhớ đó là gì

Tác giả:
Từ khóa:

Trước đây tôi đã từng thề son sắt: Tôi không quan tâm anh có thể lấy tôi hay không! Nhưng có người phụ nữ nào lại không để tâm đến lời hứa hẹn cả một đời? Có người phụ nữ nào không muốn kéo người đàn ông mình yêu đi đến trước mặt người khác, nghe anh gọi một tiếng: “Bà xã!” Là phụ nữ, có mấy ai có thể thoát khỏi thứ hạnh phúc tầm thường này.

Tác giả:

Chuyện tình yêu, cũng có khi kết thúc nhẹ nhàng và bình thản đến bật khóc…

Tác giả:

Có khi yêu, không cần nói ra miệng. Chỉ cần dùng trái tim cảm nhận, thế là đủ rồi.

Tác giả:

Không gì có thể thật sự bỏ qua, bao nhiêu năm rồi, bãi bể nương dâu, hai chúng ta đã không thể quay đầu lại. Tựa như những vết thương trên người ngươi vậy, dẫu có khỏi thì sẹo vẫn còn đấy. Thời gian có thể mang đi tất cả, những nỗi đau, nhưng đã xảy ra thì vẫn là đã xảy ra, có cố bù đắp cũng chẳng được gì.

Tác giả:
Từ khóa:

Định luật Murphy: “Khi bạn căm ghét một người, anh ta sẽ luôn xuất hiện trước mặt bạn mọi lúc mọi nơi, còn khi bạn muốn gặp một người lại không thể tìm được anh ta.”

Tác giả:

Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.

Hãy gạt bỏ hết những điều trên, có lẽ cuộc sống của bạn sẽ nhẹ nhàng vui vẻ hơn một chút chăng?

Cuộc sống này lay lắt như ngọn nến trước gió, trời sáng thì mở mắt ra, sau đó lặng lẽ chờ trời tối.

Tác giả:

Có lẽ, hạnh phúc chỉ là hạnh phúc trong mắt người khác, còn bất hạnh lại chỉ có mình thấu hiểu.

Tác giả:

Bản thân mình không hiểu được tình yêu thì làm sao có thể ép buộc người khác yêu thương mình?

Tác giả:

Nhiều lúc tình cảm cũng chỉ là chuyện của một người, yêu hoặc không yêu, cũng chỉ có thể tự mình kết thúc.

Tác giả:
Từ khóa:

Tình yêu là thứ xa xỉ nhất trong cuộc sống, cũng là lí do xa xỉ duy nhất để ta mãi tìm kiếm cả cuộc đời.

Tác giả:

– Bây giờ tôi phát hiện ra, tình cảm mà không còn phải nhung nhớ, thì không còn gọi là tình cảm nữa rồi.
– Hơi khó hiểu.
– Nhớ nhung là dùng đầu để nghĩ, còn ở bên nhau là dùng mắt để nhìn. Có lẽ tình cảm của sự nhung nhớ luôn đẹp hơn.
– Tại sao?
– Bởi vì đầu óc thì dễ dàng lãng mạn hoá, còn mắt nhìn thì chỉ có thể phản ánh hiện thực mà thôi.

Tác giả:
Từ khóa: