Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Trên đời này mọi người đều có bổn phận của riêng mình, có số phận của riêng mình. Nên là cái gì thì sẽ là cái đó, nên làm thế nào thì sẽ làm thế ấy. Ông trời cho ngươi phú quý, tự nhiên sẽ lấy đi của ngươi cái gì đó, muốn oán hận cũng không được. Trên đời đâu thế nào có chuyện mọi thứ đều như ý nguyện. Nếu trên đời ai cũng làm mọi chuyện theo ý mình thì nhân thế đâu còn là nhân thế, mọi thứ sẽ loạn cả lên.
Thật ra chỉ cần họ dừng lại một phút thôi, để tầm mắt của mình ra xa hơn một chút, họ sẽ dễ dàng nhận thấy hạnh phúc thật ra chẳng khó khăn và nặng nề như họ vẫn tưởng. Hạnh phúc thật ra rất đơn giản nhẹ nhàng – cùng người bạn đời ngồi đu đưa trên chiếc ghế mây, tắm ánh nắng xuân ngoài thềm cửa, kể cho con cái nghe những câu chuyện từ thời thanh niên, hạnh phúc chính là tiếng ngây thơ con trẻ,… “Bố, câu chuyện bố kể thật là hay!”, hạnh phúc chính là tiếng người vợ ngọt ngào: “Anh yêu, hôm nay bữa tối có món sườn xào chua ngọt anh thích đấy…”
Nếu có người bỗng dưng nói những lời ngon ngọt với bạn, hoặc đối xử với bạn tốt hơn trước thì nhất định phải đề phòng, bởi vì trên đời này không có sự trả giá và thiện ý nào là vô duyên vô cớ.
Những chuyện mà người trưởng thành hiểu được càng nhiều thì không gian để chứa dũng khí trong lòng càng nhỏ bé, không dễ dàng làm những chuyện sai lầm, nhưng cũng vì thế mà thường bỏ lỡ mất vận may của cái đúng.
Có những tình yêu rất sâu sắc nhưng không thể nói ra, có tình yêu rõ ràng muốn từ bỏ nhưng không thể nào làm được, có tình yêu, biết rõ sẽ chỉ là sự giày vò, nhưng không sao tránh được, có tình yêu biết rõ là đau khổ nhưng không thể ngăn cản được sự rung động của con tim.
Em muốn cho anh biết rằng em là một đứa con gái u sầu, thất thường, hẹp hòi, ghen tuông, cùng nhiều tính xấu khác, và em muốn anh hứa với em rằng anh có thể chịu đựng tất cả chuyện đó, bởi vì khi đó em là chính em, và anh là người em cần.
Tình yêu thực ra cũng là một điều thiết yếu. Trên quả đất mấy tỷ người này, bạn chỉ mong nhận được sự an ủi lẫn cái ôm từ mình cô ấy mà thôi, vậy tức là yêu rồi còn gì, tình yêu không thể thay thế, không thể dứt bỏ.
Cũng giống như nước thủy triều lên xuống, tâm tình của con người cũng biến đổi theo thời gian.
Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên?
Đời người là một vở kịch, mỗi người chúng ta đều là nhân vật chính. Có những nhân vật thật tĩnh lặng, có những nhân vật lại rất khoan dung. Còn có những người lại mãi không thể buông tay được, lâu dần liền biến thành một gánh nặng. Gánh nặng càng nhiều, đời người lại càng không vui vẻ. Kiếp người u sầu, xin hãy dùng một trái tim kiên định cùng tâm tư bình tĩnh để đối mặt, đừng bao giờ muộn phiền hối hận vì những điều đã qua.