Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Hỏi thế gian tình là gì? Tình trên đời này ai có thể nói rõ ràng được đây, chúng ta đơn phương tình nguyện cho rằng mình được định sẵn để gặp người ấy. Luôn cho rằng chỉ cần có dũng khí sẽ vượt qua mưa gió, nhưng chúng ta lại luôn bị dòng thác hiện thực vùi đến rã rời, nửa chừng dang dở con dốc, nhưng cuối cùng không đủ dũng khí địch lại số phận trêu đùa, đành than rằng là do không có duyên, sát cánh liền cành chỉ còn là ước nguyện của ngày hôm đó.
Có những tình cảm là móng tay, cắt đi vẫn sẽ không chút đau đớn ngứa ngáy. Còn những tình cảm là răng, sau khi mất đi vĩnh viễn sẽ có một vết thương vô cùng đau đớn, không thể bù đắp. Máu thịt mơ hồ.
Thời gian đúng là một thứ đáng sợ, nó phũ phàng hơn tất thảy, từng nhát từng nhát phạt sạch hết những dấu vết dù êm lành hay tệ hại, chỉ còn lại vết sẹo mờ nhòa chẳng rõ hình hài. Từ khía cạnh y học mà nói, mất đi cảm giác đau cũng là một dạng bệnh, hơn nữa còn khá nguy hiểm, bởi vì một người nếu không biết đau là gì thì anh ta cũng sẽ không thể biết bệnh tình của mình nghiêm trọng đến mức nào. Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiểu thế nào là hạnh phúc…
Khi còn son trẻ chúng ta cũng đã từng lạc bước, nhưng vẫn ổn.
Ngược xuôi ngang dọc, thì ra anh vẫn ở đây…
“Cuộc đời này, ngắn thì ngắn mà tình cảm lại quá dài, tình yêu khiến cho vạn vật tươi đẹp diễm lệ, mà cũng khiến cho sự biệt ly đau đớn hơn hết thảy mọi thứ trên đời.
– Tại sao con người phải sống?
– Em không nên hỏi tại sao con người phải sống, mà nên hỏi là con người phải làm thế nào mới có thể sống, mới có thể sống thật tốt.
Hoàn cảnh gia đình không tốt, nghèo khổ đều không phải là lí do khiến người ta khinh thường cô, chỉ khi cô tự coi rẻ chính mình thì mới khiến người ta xem nhẹ. … đừng oán trách người ta coi thường mình, mọi chuyện đều có nguyên nhân cả.
Thức tỉnh, thực tế hóa suy nghĩ không phải để bản thân trốn tránh hiện thực mà là để đối mặt với nó. Vậy nên, ‘cho dù đời không như mơ, và tình mình chẳng là thơ, nhưng chúng ta hãy cứ yêu đi sau khi đã trưởng thành!
Thực ra có nhiều lúc tôi cảm thấy rằng không nhất thiết phải ở bên người mình thích mãi mãi. Tôi tin rằng, chỉ cần thích đối phương thật lòng, kể cả mỗi người một phương tình cảm của hai người vẫn luôn gắn bó.
Thất tình kỳ thực chỉ giống một trận cảm cúm, bạn có khó chịu thế nào cũng chẳng ai thấu hiểu, nhưng cảm cúm chắc chắn là không chết được, rốt cuộc bạn cũng sẽ khỏe lại thôi. Rồi sẽ có ngày bạn phát hiện ra triệu chứng cảm cúm đã biến mất trong lặng lẽ, cả người cũng trở nên nhẹ nhõm hơn. Thất tình cũng thế, bỗng có một ngày, lúc bạn xem những tấm hình cũ với người khác, chợt nhớ đến từng còn có một người đã khiến bạn đau thương tuyệt vọng đến thế. Và khi ấy chứng minh rằng, thực ra bạn đã quên anh ta lâu lắm rồi.