Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Có một số việc luôn rất rõ ràng, dễ hiểu, nhưng chỉ nghe từ miệng người khác nói mới có thể nhìn ra được.
Tình yêu nam nữ nhìn không thấy, sờ không ra, nó ẩn sâu trong lòng. Khi đến lặng lẽ không tiếng động, ngươi không thể cảm nhận được. Nhưng nó rời đi, sự đau đớn và muốn cứu vãn lại trong lòng ngươi sẽ chứng thực sự tồn tại của nó. Nó vẫn luôn có thể khiến người lạnh lùng trở nên điên cuồng, người dịu dàng trở nên hung ác.
Giác ngộ có hai giai đoạn: Giác là giai đoạn thứ nhất, ví dụ khi con nghe được một kiến thức gì mới, có người nói với con một câu nói, bỗng con cảm thấy mình như được mở rộng tầm mắt, nhìn thấu được những điều mơ hồ trước đó, cái này được gọi là ‘giác’. Nhưng trong cả cuộc đời này của con, gặp phải bất cứ chuyện gì, đều phải xem xét lại thâm tâm mình, suy ngẫm, tìm hiểu, đêm ngày tích lũy, quá trình lâu ngày và dần thẩm thấu mọi điều này gọi là ‘ngộ’.
Phụ nữ nhất định phải nắm chặt hạnh phúc của mình, đừng tơ tưởng đến của người khác, cũng đừng để người khác có cơ hội xen vào.
Nếu thật sự có thể khóc, đó cũng không phải là chuyện xấu. Khóc là một cách tự giải phóng cảm xúc.
Đây chính là đàn ông, anh có thể vì người con gái anh yêu mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng, điên đảo thần hồn; còn đối với người anh ta không yêu, ngay cả một câu nói ấm áp cũng không nói.
Em muốn cho anh biết rằng em là một đứa con gái u sầu, thất thường, hẹp hòi, ghen tuông, cùng nhiều tính xấu khác, và em muốn anh hứa với em rằng anh có thể chịu đựng tất cả chuyện đó, bởi vì khi đó em là chính em, và anh là người em cần.
Yêu một người, điều quan trọng là khiến người đó cam tâm tình nguyện chấp nhận những gì thuộc về mình chứ không phải mặt dày trói chặt đối phương. Mình trói được thân thể người đó nhưng có trói được trái tim người ta không? Cứ cho là trói được thì có trói được cả đời không?
Khi con người ta còn sống, khó tránh khỏi khó khăn, càng khó khăn càng trở nên kiên cường.
Tình yêu thơ dại của tuổi trẻ là một thứ tình yêu ấu trĩ và trong sáng. Có thể cháy bùng lên, biết rõ sẽ tan thành khói thành bụi thế nhưng vẫn không nỡ thổi tắt nó. Vẫn kiên trì niềm tin và không cần hồi đáp, chấp nhận bước vào mối tình đơn phương. Tình yêu đó có thể không sâu sắc nhưng yêu rất chân thật.
Dù là ai thì mặc định sẽ chỉ có thể cùng một người khác đi hết đoạn đường đời. Chúng ta đều không tránh được điểm tận cùng của mỗi người. Đến lúc đó bạn mới biết, ở đoạn cuối của thế giới và thời gian, có ai đang đứng đó chờ bạn.
Khi một người đàn ông không yêu bạn, anh ta sẽ không còn cảm thấy sinh nhật bạn có gì đặc biệt nữa. Đúng vậy đấy, đã từng có một năm anh ấy bỏ ra rất nhiều tâm huyết để dành cho bạn một sinh nhật thật khó quên, món quà sinh nhật ấy, bạn vẫn đang giữ thật cẩn thận. Tất cả đã qua rồi. Anh ấy nói: “Làm người thì phải biết hướng về phía trước! Em sẽ tìm được người đàn ông tốt hơn anh”. Đó chính là lời cầu chúc của anh ấy. Liệu mặt bạn có đủ dày để mà nói rằng: “Không, em chỉ cần mỗi anh thôi” hay không? Cuộc đời một người đàn ông luôn bận rộn để chúc mừng sinh nhật cho nhiều cô gái. Đó là nghĩa vụ của những người yêu nhau. Có những lúc, bạn cần phải trân trọng. Ngày này năm sau, người ngồi bên cạnh bạn, cùng bạn thổi nến, có thể không phải là anh ấy. Tình yêu hết rồi, thì nghĩa vụ cũng hết, không có bất cứ sự cần thiết nào để phải nhắc anh ấy, rằng hôm nay là sinh nhật của bạn nữa.