Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Có lẽ vì phụ nữ luôn ngốc nghếch hơn đàn ông, nên mới hết lần này tới lần khác chịu tổn thương. Đau khổ một lần chưa đủ, đến khi toàn thân đầy thương tích mới học được cách tự bảo vệ mình.
Người ta nói thích mưa trong khi mở to dù mỗi lần mưa đến. Người ta nói thích nắng trong khi lại tìm chỗ mát đứng mỗi lần nắng lên cao. Người ta nói thích gió trong khi hấp tấp đóng cửa phòng mỗi lần gió lại. Đó là lý do người ta ta sợ những khi có ai đó nói yêu mình.
Càng lớn lên, chúng ta sẽ càng khác đi. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.
Bậc làm cha mẹ ai cũng sẽ nghĩ con mình là tốt đẹp, luôn ôm ấp trong tay sợ buông ra sẽ khiến nó vấp ngã, lòng cứ mãi lo sợ rằng không thể cho nó nhiều cái tốt đẹp hơn.
Con người chính là như vậy, phải vì lựa chọn của chính mình mà trả giá. Trên đời cái gì cũng có thể mua, chỉ thuốc hối hận là không thể mua.
Thế giới này, bất kì ai cũng có thể yêu nhau, thân phận, địa vị, cá tính… Bất cứ điều gì cũng không phải là lý do ngăn cản tình yêu. Điều duy nhất làm cho hai người không thể đến với nhau chính là, một người theo đuổi, còn một người đã từ bỏ mất rồi.
Thời gian qua đi, bạn sẽ biết, có quá nhiều người chỉ là khách qua đường trong cuộc đời bạn… Chỉ cần không ở bên nhau thì sẽ có ngày quên lãng thôi.
Ý nghĩa của sự tồn tại có lẽ không phải là ở ngay trước mắt, cũng không phải là điều làm cho ta dễ dàng nhận thấy. Nhưng nó vẫn luôn hiện hữu như là bản thân nó vậy.
Không phải mọi sự kiên trì đều có kết quả tốt, có lúc bỏ cuộc không phải vì sợ thất bại mà là phát hiện ra thực sự nó đã mất đi ý nghĩa, từ bỏ là vì tương lai tốt hơn.
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Hãy gạt bỏ hết những điều trên, có lẽ cuộc sống của bạn sẽ nhẹ nhàng vui vẻ hơn một chút chăng?