Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Yêu một người là luôn quan tâm tới người ấy, hình ảnh người đó luôn luôn hiện hữu trong tâm trí bạn và yêu một người là khi bạn nhận ra rằng người đó có ý nghĩa với bạn như một món quà của cuộc sống trao tặng.
Cô ngốc như thế, khờ như thế, sao có thể hiểu được tình yêu thầm lặng thật sự hóa ra lại sâu như thế, nặng như thế, cứ nằm im trong góc tối nhất sâu nhất, lặng thầm vươn những cái rễ dài nhỏ ra, cô nghĩ cái hạt chẳng này mầm, nhưng sâu trong lòng đất, hạt giống đã tỏa rễ cắm sâu vào trong, điên cuồng lớn lên.
Thời gian là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương. Với vài người, vài sự việc, chỉ cần không cố tình nhắc đến, rồi một ngày nào đó ngọn gió sẽ từ từ thổi bay những năm tháng dĩ vãng trước kia…
Trái tim của con người có thể dễ dàng tha thứ nhưng riêng với người mình yêu lại đặc biệt hà khắc. Bởi vì quan tâm nên tàn nhẫn.
Biết hối hận mới không phạm lại những lỗi lầm tương tự. Như vậy lần sau mới có thể làm tốt hơn. Thà là học được những kinh nghiệm trong sự hối hận còn hơn tự ép mình không được hối hận. Hối hận, tự trách, cắn rứt đều được cả, nhưng hối hận chỉ nên trong thời gian ngắn. Chứ nếu hối hận và cắn rứt suốt thì đúng thực là hành động của kẻ yếu đuối. Vì việc gì đó mà hối hận đằng đẵng mười năm chi bằng hối hận chỉ một tháng thôi và dùng thời gian chín năm mười một tháng còn lại đithay đổi, đi sửa chữa. Tôi hối hận vì yêu người này nên sau này tôi quyết sẽ không ngu ngốc như thế nữa. Tôi hối hận vì đã làm ra những việc tệ hại như thế, sau này sẽ không vậy nữa. Tôi hối hận vì mình đã nói như vậy, sau này phải suy nghĩ kỹ mới phát ngôn. Hối hận có gì là không đúng? Tự ép bản thân không được hối hận chỉ khiến sai càng thêm sai, chân càng lấm bùn. Đến nước đó bạn sẽ hối hận vì ban đầu mình đã không biết hối hận.
Tình yêu, là một thời khắc nào đó, không là ưu tú hơn người, hay thích hợp hơn người, đúng thời gian, đúng địa điểm, đúng cảm xúc, xuất hiện, giống như một phản ứng hóa học đặc thù làm nảy sinh cảm giác như điện giật. Sớm một bước, trễ một bước, dù có gặp nhau cũng chỉ là hai người xa lạ…