Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Cả đời này đã đi qua bao con đường, bước qua bao cây cầu, ngắm bao nhiêu áng mây, uống bao nhiêu loại rượu, lại chỉ yêu một người.
Cùng một người, không thể mang lại cho bạn cùng một loại khổ đau. Khi người đó gây nỗi đau cho bạn một cách lặp đi lặp lại, thì vết đau đó đã trở nên quen thuộc, cảm giác cũng trở nên mê muội, và rồi bất kể anh ấy phương hại bạn bao nhiêu lần đi nữa, thì cảm giác cũng không đau bằng vết thương đầu tiên.
Anh yêu tôi, đủ rồi! Một gốc hoa bỉ ngạn mang theo truyền thuyết về tình yêu vĩnh cửu, đủ rồi! Chỉ cần có yêu, chỉ cần có những ký ức tốt đẹp đã từng xảy ra, sợ gì ko gặp lại.
Hồi trẻ chúng ta luôn luôn coi nhẹ phần mở đầu, đến khi kết thúc lại đau đớn tê tái. Còn khi đã trưởng thành chín chắn, chúng ta có thể né tránh sự tổn thương ấu trĩ, nhưng cũng đã để mất đi dũng khí buổi ban đầu.
Bỏ rơi người khác lúc nào cũng dễ hơn bị người khác bỏ rơi. Đó chính là ly biệt. Cứ phải có một người ra đi, một người ở lại. Người đi dĩ nhiên làm sao khổ bằng người ở lại. Qua một thời gian, người ở lại phát hiện rằng thì ra mình cũng có thể quên người đi xa, và thế là họ không buồn nữa. Nhưng rồi người đi xa chợt phát hiện ra rằng mình vẫn yêu người ở lại. Thời khắc đó, người ra đi mới biết được rằng hóa ra mình mới chính là người ở lại.
Lúc còn trẻ, chúng ta luôn tưởng tượng người bạn đời trong tương lai của mình sẽ đẹp trai, hào hoa, lãng mạn và giàu có thế nào, hoặc chí ít con gái đều đã từng mơ mộng như thế, nhưng trong thế giới muôn dạng người này, hoàng tử đích thực có bao nhiêu và đâu mới là hoàng tử đích thực của bạn. Thật ra, có thể nắm tay cùng bạn đi hết quãng đường còn lại chính là hoàng tử cả đời của bạn rồi.
Chúng ta đã dành bao nhiêu thời gian của đời mình ngồi trong quán cà phê với một ai đó để lắng nghe, để trải lòng hay để… không nói năng gì cả. Để nhìn nhau hoặc nhìn những chiếc thìa cứ lanh canh khuấy mãi trong ly. Có những người cho ta cảm giác chỉ cần ngồi cạnh trong một chiều nhạt nắng đã là đủ. Những khoảng khắc lặng thinh và bình yên ấy, tôi chỉ muốn đập nát cái đồng hồ của mình đi và thời gian sẽ chẳng trôi đi nữa…
Rồi sẽ đến lúc bạn không còn muốn vượt cả đại dương rộng lớn vì một người không dám nhảy qua một vũng nước nhỏ vì bạn…
Một câu chuyện kết thúc đồng nghĩa với việc một câu chuyện mới bắt đầu. Trái đất không vì bất kỳ ai mà ngừng quay, cuộc sống vẫn mãi tiếp diễn, dù xảy ra chuyện gì, âu sầu ủ dột, tìm cách trốn chạy hay dũng cảm, kiên cường đối mặt đều phụ thuộc vào tố chất tâm lý của mỗi người…
Mỗi một người đều cất chứa trong đáy lòng một phần thi sầu, một chút thiền ý, ở trên đường đời đông đúc chật chội, chỉ muốn chấm dứt tất thảy sóng gió hồng trần, tìm một nơi an tĩnh qua ngày
Khi bạn thực sự quan tâm đến ai đó, lỗi lầm của họ sẽ không bao giờ có thể thay đổi được tình cảm của bạn. Bởi chỉ lý trí là nổi giận, còn trái tim mãi mãi giữ những nhịp yêu thương…