Những câu danh ngôn hay nhất về cuộc sống, đời sống hằng ngày.Danh ngôn cuộc sống độc đáo mà bạn không thể bỏ qua
Hành động với với lẽ thường tình theo từng thời điểm, đó là sự khôn ngoan tốt nhất mà tôi biết; và triết lý tốt nhất là làm bổn phận của mình, đón nhận thế giới khi nó xảy ra, nghiêm cẩn thực hiện phần của mình; cảm tạ sự tốt lành đã đem đến cho mình biết bao hạnh phúc.
To act with common sense according to the moment, is the best wisdom I know; and the best philosophy is to do one’s duties, take the world as it comes, submit respectfully to one’s lot; bless the goodness that has given us so much happiness with it.
Hạnh phúc cũng gíông như một chiếc đồng hồ, loại nào đơn giản nhất là thứ ít hư hỏng nhất.
Một người có thể có giá trị bằng một trăm người, nhưng một trăm người có thể giá trị không bằng một người.
Tôi thấy rằng nỗi buồn phần lớn là những phút giây căng thẳng mà chúng ta thấy tê liệt vì không còn nghe được những cảm xúc kinh ngạc của mình đang sống. Bởi chúng ta đơn độc với sự hiện diện xa lạ đã bước vào mình; bởi mọi thứ ta tin tưởng và quen thuộc bị lấy mất trong chốc lát; bởi chúng ta đứng giữa sự dịch chuyển khiến ta không thể đứng yên. Vì thế mà khi nỗi buồn qua đi: sự hiện diện mới bên trong, sự hiện diện được bổ sung, đã bước vào tim ta, bước vào căn phòng sâu nhất và thậm chí không còn ở đó – đã ở trong máu ta rồi. Và ta không biết nó là gì. Ta có thể dễ dàng tin rằng không có điều gì xảy ra, và dù vậy ta đã thay đổi, như một ngôi nhà thay đổi vì khách đã bước vào. Chúng ta không thể nói ai đã đến, có lẽ sẽ không bao giờ biết được, nhưng có nhiều dấu hiệu cho thấy tương lai đã bước vào ta theo cách này để có thể thay đổi trong ta từ rất lâu trước khi nó xảy ra. Và vì thế điều quan trọng là chúng ta cần ở một mình và chú tâm khi buồn: bởi khoảng khắc tưởng chừng như không biến cố và bất động mà tương lai tiến vào ta gần với cuộc đời hơn bất cứ thời điểm ồn ào ngẫu nhiên nào mà nó xảy ra từ bên ngoài. Ta càng lặng yên, ta càng kiên nhẫn và rộng mở trong nỗi buồn của mình, sự hiện diện mới càng tiến vào trầm lặng và sâu lắng, và nó càng thuộc về ta và trở thành vận mệnh của ta nhiều hơn.
It seems to me that almost all our sadnesses are moments of tension, which we feel as paralysis because we no longer hear our astonished emotions living. Because we are alone with the unfamiliar presence that has entered us; because everything we trust and are used to is for a moment taken away from us; because we stand in the midst of a transition where we cannot remain standing. That is why the sadness passes: the new presence inside us, the presence that has been added, has entered our heart, has gone into its innermost chamber and is no longer even there, – is already in our bloodstream. And we don’t know what it was. We could easily be made to believe that nothing happened, and yet we have changed, as a house that a guest has entered changes. We can’t say who has come, perhaps we will never know, but many signs indicate that the future enters us in this way in order to be transformed in us, long before it happens. And that is why it is so important to be solitary and attentive when one is sad: because the seemingly uneventful and motionless moment when our future steps into us is so much closer to life than that other loud and accidental point of time when it happens to us as if from outside. The quieter we are, the more patient and open we are in our sadnesses, the more deeply and serenely the new presence can enter us, and the more we can make it our own, the more it becomes our fate.
Nhờ công nghệ, sự phát triển, kỹ năng và hiệu quả công việc, chúng ta đã có đủ tài nguyên để thỏa mãn tất cả nhu cầu của con người. Nhưng chúng ta không có đủ, và có lẽ sẽ không bao giờ có đủ tài nguyên để thỏa mãn sự tham lam của con người.
We already have – thanks to technology, development, skills, the efficiency of our work – enough resources to satisfy all human needs. But we don’t have enough resources, and we are unlikely ever to have, to satisfy human greed.
Người nào tô điểm thêm vẻ quan trọng cho công việc tầm thường, người đó sẽ là kẻ tầm thường trong những việc quan trọng.
Chúng ta bắt đầu thấy tầm quan trọng của việc lựa chọn môi trường một cách cực kỳ cẩn thận, bởi vì môi trường là mảnh đất nuôi dưỡng tinh thần, nơi cung cấp nguồn dinh dưỡng cho tâm trí chúng ta.
We begin to see, therefore, the importance of selecting our environment with the greatest of care, because environment is the mental feeding ground out of which the food that goes into our minds is extracted.
Hàng ngày, mỗi người đều nên nghe chút âm nhạc, đọc chút thơ ca, và xem tranh ảnh đẹp, để những lo toan trần tục không xóa đi cảm nhận về cái đẹp, thứ mà Chúa trời đã gieo mầm trong tâm hồn con người.
A man should hear a little music, read a little poetry, and see a fine picture every day of his life, in order that worldly cares may not obliterate the sense of the beautiful which God has implanted in the human soul.
Nếu người đàn bà yêu tôi vì tội nghiệp, tôi thà chịu cô đơn chứ không thích sống trong tình thương ấy, bởi tôi không phải là tên ăn mày.
Tôi không quan tâm nhiều tới cái đẹp hay sự hoàn hảo. Tôi không quan tâm tới những thế kỷ oai hùng. Tất cả những gì tôi quan tâm là cuộc sống, sự đấu tranh và sự mãnh liệt.
I am little concerned with beauty or perfection. I don’t care for the great centuries. All I care about is life, struggle, intensity.
Cây khô nghe sấm nứt chồi,
Đạo chồng nghĩa vợ giận rồi lại thương.
Cãi nhau là chuyện bình thường,
Cãi xong tâm sự trên giường cả đêm.