Sẽ thật đáng tiếc khi người bạn yêu thương nhất không phải sinh ra để dành cho bạn. Dẫu đau khổ, tiếc nuối bạn cũng chỉ đành nhìn người ấy ra đi. Nhưng khi một cánh cửa khác đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Điều quan trọng là chúng ta hãy thôi nhìn về nơi cánh cửa đã khép và hãy dũng cảm đi tìm cánh cửa mở ra cho mình.
Mong tình yêu ẩn dấu sâu trong tim bạn tìm thấy tình yêu chờ đợi bạn trong mơ. Mong nụ cười bạn tìm thấy ở ngày mai xóa đi nỗi đau tìm trong quá khứ.
May the love hidden deep inside your heart find the love waiting in your dreams. May the laughter that you find in your tomorrow wipe away the pain you find in your yesterdays.
Chúng ta có thể thất tình, nhưng nhất định phải mang tình yêu đó chôn xuống nơi sâu nhất của trái tim. Chúng ta có thể tha thứ nhưng nhất định phải quên đi kẻ đã làm mình tổn thương. Bởi vì, một ngày nào đó, có lẽ chúng ta sẽ dần dần yêu một người khác, mà người đó nhất định sẽ mang đến cho ta hạnh phúc. Những gì đã qua hãy để cho nó qua đi, vì yêu, chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi.
Yêu thầm thật ra là một loại cảm giác rất kỳ diệu. Không gặp người ta, trong lòng như có sợi dây bị kéo căng, giằng xé vô cùng đau nhức. Gặp người ta rồi, trái tim lại đập gấp gáp như thể sắp vọt ra khỏi lồng ngực, tay chân dư thừa không biết nên để nơi đâu, lúng túng cứ như kẻ ngốc vậy. Yêu thầm làm cho ngày tháng trôi qua thật nhanh. Nhớ về người ta, gặp được người ta… Lại nhớ đến người ta rồi lại gặp được người ta… Sau đó lại bắt đầu nhớ người ta.
Tình yêu không phải là một thứ tự nhiên. Đúng hơn, nó đòi hỏi kỷ luật, sự tập trung, lòng kiên nhẫn, niềm tin, và việc vượt qua được sự ái kỷ. Nó không phải là một cảm xúc. Nó là hành động thực hành.
Love isn’t something natural. Rather it requires discipline, concentration, patience, faith, and the overcoming of narcissism. It isn’t a feeling, it is a practice.
Thật ra, ai thích bạn, bạn đều có thể cảm nhận được. Anh ấy có yêu bạn hay không, có để ý bạn hay không, bạn cũng đều cảm nhận được. Có những lúc, bạn rất thông minh, thế nhưng bạn lại ngốc nghếch ở chỗ luôn có thói quen tự lừa gạt chính mình. Bạn hứa những điều mình không thể giữ lời, cố chấp những điều không nên cố chấp. Chuyện tình yêu, không thể miễn cưỡng được, người không thể bước vào trái tim bạn thì hãy để anh ấy đi đi, thế giới bạn không có cách nào bước vào được thì hãy quay đầu lại thôi.
Tình yêu cũng giống như sợi dây chuyền trên cổ chúng ta. Khi bị hiện thực bỏ rơi, chúng ta sẽ vì sự rực rỡ, lấp lánh của nó mà tự hào; khi hiện thực bị chú ý tới, sợi dây chuyền xinh đẹp liền biến thành sợi xích, sợi xích càng ngày càng chặt, còn chúng ta, chỉ có thể im lặng chờ cho đến khi nghẹt thở; bị tình yêu, bị hiện thực siết cổ đến chết.
Tình yêu dường như chỉ là ảo giác. Trong tình yêu, hoặc là an toàn, hoặc là tự do, không thể cùng một lúc nắm được cả hai, và “thứ mà chúng ta yêu vẫn chỉ là bản thân tình yêu”. Có những tổn thương phải trả giá. Nhưng tình yêu mãi là một khát khao êm ả của con người, như nỗi khát khao của linh hồn cần một nơi cập bến. Tuy nhiên, linh hồn cứ mãi lang thang. Lang thang nên bất an thường trực. Tìm sự tĩnh tại thật dễ dàng mà cũng rất không.
Nếu anh chưa từng gặp em, anh sẽ không thích em
Nếu anh chưa từng thích em, anh sẽ không yêu em
Nếu anh chưa từng yêu em, anh sẽ không nhớ em
Nhưng anh đã yêu, đang yêu và sẽ mãi mãi luôn yêu em
If I had never met you, I wouldn’t like you
If I had never liked you, I wouldn’t love you
If I never loved you I wouldn’t miss you
But I did, I do, and always will.