Tác giả: Minh Hiểu Khê

Quen mềm yếu khiến trái tim cũng sẽ dần trở nên mềm yếu. Quen dựa dẫm ỷ lại sẽ dần dần quên mất cách dựa vào chính bản thân mình như thế nào. Một khi nước mắt mất hiệu lực, một khi rơi vào tình huống cô lập không có cứu viện, nếu như đã là kẻ mềm yếu, sao còn khả năng bảo vệ được bản thân và những người thân bên cạnh?

Tác giả:

Thật ra có ai mà sinh ra đã kiên cường được như cây đại thụ kia, chẳng qua là trước mặt những người cần được bảo vệ, nhất thiết phải thể hiện sự kiên cường, không thể để cho người đó lo lắng, có vậy thôi.

Tác giả:

Hạnh phúc thực chất là điều mong manh và khó nắm giữ nhất, giống như bong bóng xà phòng, nếu không chủ động đấu tranh, giữ gìn và nắm lấy thì ta sẽ không bao giờ có được nó.

Tác giả:
Từ khóa:

Chuyện đời thật là quái đản. Khi ra sức truy tìm nó, nó lại giống như những áng mây trên bầu trời, cứ bay mãi, không thể nào níu giữ được. Thế nhưng khi muốn vứt bỏ, nó lại biến thành không khí để rồi khi hít thở, luôn có thể cảm nhận được nó.

Tác giả:

Yêu thầm thật ra là một loại cảm giác rất kỳ diệu. Không gặp người ta, trong lòng như có sợi dây bị kéo căng, giằng xé vô cùng đau nhức. Gặp người ta rồi, trái tim lại đập gấp gáp như thể sắp vọt ra khỏi lồng ngực, tay chân dư thừa không biết nên để nơi đâu, lúng túng cứ như kẻ ngốc vậy. Yêu thầm làm cho ngày tháng trôi qua thật nhanh. Nhớ về người ta, gặp được người ta… Lại nhớ đến người ta rồi lại gặp được người ta… Sau đó lại bắt đầu nhớ người ta.

Tác giả:
Từ khóa:

Trước đây trong lòng anh luôn có cảm giác không an toàn, luôn sợ mất đi người mình yêu quí nhất, anh sợ sau khi mất đi người đó, sẽ bị hủy diệt trong địa ngục, cảm giác không an toàn đó khiến anh trở nên yếu đuối và nguy hiểm, chính vì thế anh đã làm tổn thương em rất nhiều. Bây giờ anh đã hiểu, yêu một người chỉ cần để trong lòng là được rồi, tình cảm nằm sâu trong đáy lòng thì không ai cướp đi được, cũng không sợ mất đi. Cho nên anh đã mãn nguyện rồi, dù ở bất cứ nơi nào anh cũng đều thấy sự thanh thản và bình yên.

Tác giả: