Ăn quả nhớ kẻ trồng cây Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa.
Đàn bà như cánh hoa tươi. Nở ra chỉ được một thời mà thôi.
Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy.
Học thầy không tầy học bạn.
Không có cái gì độc bằng cái lưỡi.
Ðời xưa quả báo thì chầy, đời nay quả báo một giây nhãn tiền.
Giàu chiều hôm, khó sớm mai.
Đi một ngày đàng học một sàng khôn.
Cơm cha áo mẹ chữ thầy Gắng công mà học có ngày thành danh.
Người mà không học khác gì mò mẫm trong đêm.
Một con ngựa đau cả tàu bỏ vỏ.
Muốn sang thì bắc cầu kiều, muốn con hay chữ phải yêu kính thầy.
Đói cho sạch, rách cho thơm.
Không thầy đố mày làm nên.
Yêu nhau củ ấu cũng tròn, Ghét thì bồ hòn cũng méo.
Nhất vợ nhì trời.
Con ơi ghi nhớ lời này Công cha, nghĩa mẹ, công thầy chớ quên.
Giàu là họ, khó là dưng