Những câu danh ngôn hay nhất về cuộc sống, đời sống hằng ngày.Danh ngôn cuộc sống độc đáo mà bạn không thể bỏ qua
Tác động đầu tiên của tình yêu là gây nên niềm kính trọng, ta cảm thấy tôn trọng sâu sắc người phụ nữ ta yêu mến. Điều đó hết sức chính đáng…
Chúng ta không có cơ hội làm quá nhiều điều, và mỗi thứ chúng ta làm đều phải thật sự tuyệt vời. Bởi vì đây là cuộc đời của chúng ta. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, và rồi bạn chết, bạn biết chứ? Và chúng ta đều được lựa chọn để làm điều này với cuộc đời mình. Vì vậy điều ta làm nên thật tốt. Nên đáng giá.
We don’t get a chance to do that many things, and every one should be really excellent. Because this is our life. Life is brief, and then you die, you know? And we’ve all chosen to do this with our lives. So it better be damn good. It better be worth it.
Người ta nói trên đời này có hai loại hạnh phúc. Một là có được hạnh phúc rồi mới nhận ra đó là hạnh phúc. Loại hạnh phúc thứ hai là niềm hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng em sẽ cảm nhận được hạnh phúc đang trong tầm tay. Trân trọng cái khoảnh khắc hạnh phúc đó và có thể sẽ theo em đến suốt cuộc đời. Nếu được lựa chọn lại từ đầu, em vẫn sẽ đi tìm anh, theo đuổi cảm giác mơ hồ của giấc mơ. Để nhận ra rằng em đã yêu anh và ngay lúc này dù anh không thể biết được em nhớ anh đến nhường nào…
Cuộc đời là bọt nước. Chỉ có hai điều như đá tảng: Tử tế khi người khác lâm hoạn nạn và can đảm trong hoạn nạn của chính mình.
Đạo đức thường bổ sung cho thiếu sót trí tuệ nhưng trí tuệ không thể bù đắp được thiếu sót đạo đức.
Happiness is not the absence of problems but the ability to deal with them.
Hạnh phúc không phải là không có rắc rối mà là có khả năng đối phó với chúng.
Tôi đã học được rằng…
Vẻ đẹp thật sự của một người không chỉ được nhận biết bằng mắt mà bằng cả trái tim, và dù thời gian cùng nỗi khổ có thể tàn phá hình hài thì chúng cũng đồng thời làm tăng nhân cách và giá trị con người.
Friendships multiply joys and divide griefs.
Tình bạn nhân lên niềm vui và chia bớt đau buồn.
Một mình trên đường là nỗi cô đơn tuyệt vời nhất. Bồng bềnh. Phiêu diêu. Cảm giác không ai theo kịp mình, thấy mình như con bướm cứ chập chờn, chập chờn, không ai nắm bắt được. Vậy là không cần diễn, không cần đối phó; vậy là gương mặt cứ mềm ra, ngây ngây; vậy là ý nghĩ mông mênh, vu vơ không ra đầu cuối, đang nhớ người này, sực nhớ người kia…