Những câu danh ngôn hay nhất về cuộc sống, đời sống hằng ngày.Danh ngôn cuộc sống độc đáo mà bạn không thể bỏ qua
Khiêm tốn thật sự không có nghĩa là không biết đến những giá trị của mình mà chính là biết nhận những chân giá trị ấy.
Tôi nói với cuộc sống hãy mang đến cho tôi niềm hạnh phúc, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói sẽ mang đến những điều may mắn cho tôi và hạnh phúc sẽ khởi nguồn từ chính bản thân tôi.
Sometimes the smallest things take up the most room in your heart.
Đôi khi những điều nhỏ nhất chiếm lấy phần lớn trái tim ta.
Những đứa trẻ được trân trọng vì chính bản thân chúng, thậm chí dù chúng ngờ nghệch hay vụng về hay chậm chạp, rồi sẽ lớn lên với sự tự tin ở bản thân – và hạnh phúc. Chúng sẽ có tinh thần giúp chúng dùng những khả năng của mình một cách tốt nhất, và đón nhận tốt nhất tất cả mọi cơ hội đến với mình. Chúng sẽ nhẹ nhàng đối mặt bất cứ bất lợi bẩm sinh nào.
The children who are appreciated for what they are, even if they are homely, or clumsy, or slow, will grow up with confidences in themselves – happy. They will have a spirit that will make the best of all the capacities that they have, and of all the opportunities that come their way. They will make light of any handicaps.
Tác động đầu tiên của tình yêu là gây nên niềm kính trọng, ta cảm thấy tôn trọng sâu sắc người phụ nữ ta yêu mến. Điều đó hết sức chính đáng…
Đàn bà là một vùng đất lạ mà đàn ông chỉ có đến định cư hồi còn trẻ cũng chẳng bao giờ hiểu rõ phong tục, chính sách và ngôn ngữ của nó.
Mỗi người đều có 3 tính cách:tính cách phô ra, tính cách họ có và tính cách họ nghĩ rằng họ có.
Đứa trẻ không chịu đi trong bộ giáp của cha mình, đây là biểu tượng cho khả năng độc nhất vô nhị của con người. “Tôi không phải trở thành giống như cha mình. Tôi không phải tuân theo các nguyên tắc của cha mình, hay thậm chí tin vào những gì mà ông tin. Đây là sức mạnh của tôi như một con người, khiến tôi có thể tự lựa chọn điều gì để tin và điều gì không thể tin, điều mình sẽ trở thành và điều mình sẽ không trở thành.”
The child who refuses to travel in the father’s harness, this is the symbol of man’s most unique capability. “I do not have to be what my father was. I do not have to obey my father’s rules or even believe everything he believed. It is my strength as a human that I can make my own choices of what to believe and what not to believe, of what to be and what not to be.”
Nếu bạn từ bỏ khi đang đông, bạn sẽ vụt mất hứa hẹn của mùa xuân, vẻ đẹp của mùa hè và sự chín muồi của mùa thu.
As a teenager you are at the last stage in your life when you will be happy to hear that the phone is for you.
Tình yêu nhìn qua những cặp kính sẽ biến đồng ra vàng, biến nghèo khổ thành giàu có, và biến nước mắt thành chuỗi ngọc.
Hãy tin vào bản thân, bất chấp thất bại, bất chấp những trở ngại có vẻ khó lay chuyển, bất chấp lạnh lẽo hay bóng tối, bất chấp tai họa hay đau thương, rồi cuối cùng niềm tin sẽ đơm hoa kết trái, rồi bạn sẽ thấy tất cả những khó khăn đều ở sau lưng mình.
Tôi thấy rằng nỗi buồn phần lớn là những phút giây căng thẳng mà chúng ta thấy tê liệt vì không còn nghe được những cảm xúc kinh ngạc của mình đang sống. Bởi chúng ta đơn độc với sự hiện diện xa lạ đã bước vào mình; bởi mọi thứ ta tin tưởng và quen thuộc bị lấy mất trong chốc lát; bởi chúng ta đứng giữa sự dịch chuyển khiến ta không thể đứng yên. Vì thế mà khi nỗi buồn qua đi: sự hiện diện mới bên trong, sự hiện diện được bổ sung, đã bước vào tim ta, bước vào căn phòng sâu nhất và thậm chí không còn ở đó – đã ở trong máu ta rồi. Và ta không biết nó là gì. Ta có thể dễ dàng tin rằng không có điều gì xảy ra, và dù vậy ta đã thay đổi, như một ngôi nhà thay đổi vì khách đã bước vào. Chúng ta không thể nói ai đã đến, có lẽ sẽ không bao giờ biết được, nhưng có nhiều dấu hiệu cho thấy tương lai đã bước vào ta theo cách này để có thể thay đổi trong ta từ rất lâu trước khi nó xảy ra. Và vì thế điều quan trọng là chúng ta cần ở một mình và chú tâm khi buồn: bởi khoảng khắc tưởng chừng như không biến cố và bất động mà tương lai tiến vào ta gần với cuộc đời hơn bất cứ thời điểm ồn ào ngẫu nhiên nào mà nó xảy ra từ bên ngoài. Ta càng lặng yên, ta càng kiên nhẫn và rộng mở trong nỗi buồn của mình, sự hiện diện mới càng tiến vào trầm lặng và sâu lắng, và nó càng thuộc về ta và trở thành vận mệnh của ta nhiều hơn.
It seems to me that almost all our sadnesses are moments of tension, which we feel as paralysis because we no longer hear our astonished emotions living. Because we are alone with the unfamiliar presence that has entered us; because everything we trust and are used to is for a moment taken away from us; because we stand in the midst of a transition where we cannot remain standing. That is why the sadness passes: the new presence inside us, the presence that has been added, has entered our heart, has gone into its innermost chamber and is no longer even there, – is already in our bloodstream. And we don’t know what it was. We could easily be made to believe that nothing happened, and yet we have changed, as a house that a guest has entered changes. We can’t say who has come, perhaps we will never know, but many signs indicate that the future enters us in this way in order to be transformed in us, long before it happens. And that is why it is so important to be solitary and attentive when one is sad: because the seemingly uneventful and motionless moment when our future steps into us is so much closer to life than that other loud and accidental point of time when it happens to us as if from outside. The quieter we are, the more patient and open we are in our sadnesses, the more deeply and serenely the new presence can enter us, and the more we can make it our own, the more it becomes our fate.
Ai cũng có kí ức của riêng mình. Em luôn tự hỏi tại sao ông trời lại mang đến cho em một kí ức buồn đến vậy ? Em đã từng muốn vứt bỏ kí ức của mình. Giữ nó làm cái gì khi nó chất chứa toàn đau buồn và tổn thương.
Nhưng em đã không làm được vì em nhận ra rằng sau những kí ức đau buồn và tổn thương còn có những kí ức của hạnh phúc. Rồi một ngày nào đó tất cả sẽ trở thành kỉ niệm và em sẽ đủ can đảm để đối mặt với những quá khứ, những kí ức đó. Những đau buồn những tổn thương ngày trước sẽ không còn làm em cảm thấy day dứt nữa. Em phải cảm ơn ông trời đã cho em những kí ức đó em sẽ giữ nó mãi bên mình vì nó là duy nhất, vì nó là đáng giá.
Don’t join an easy crowd, you will not grow. Go where expectations and the demands to perform are high.
Đừng gia nhập một đám đông dễ dãi, bạn sẽ không trưởng thành đâu. Hãy đến những nơi mà kỳ vọng và yêu cầu thể hiện phải cao.