Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Tương tư tựa biển sâu, chuyện cũ tận chân trời. Muôn ngàn hàng lệ rơi, càng khiến lòng đau xót. Muốn gặp chẳng gặp được, muốn quên chẳng thể quên. Kiếp trước chưa có duyên, chờ kiếp sau như nguyện.
Phụ nữ nếu lấy chồng nhất định phải cưới một người đàn ông có hoàn cảnh gia đình tốt, không phải vì tiền mà vì con người. Bởi vì hoàn cảnh gia đình tốt thì người đàn ông sẽ có được giáo dục tốt, biết cách xử sự, thậm chí có nhân cách tốt.
Nhiều lúc, chúng ta đều hy vọng có thể mang lại cho người mình yêu thương nhất một cuộc sống thật hạnh phúc nhưng cuộc sống vốn rất khắc nghiệt. Cho nên, khi năng lực của bạn còn chưa đủ, hãy cố gắng hết sức dựa vào điều kiện hiện có để làm cho người thân nhất, người mình yêu nhất có được hạnh phúc.
Trong cái xã hội này, rất nhiều người có thể nhìn người khác mà nói ra từng tràng, từng tràng châm ngôn về nhân sinh, sau đó bảo bạn không nên làm thế này mà phải làm thế kia. Họ nói nhẹ nhàng đến thế, lý trí và thẳng thắn đến thế, vì họ chưa bao giờ trải qua khó khăn, mà cái thứ khó khăn đó, chỉ khi tự mình phải chịu nó mới có thể gọi là khó khăn, còn nếu người khác gặp khó khăn, nhiều nhất chỉ đồng cảm mà thôi…
“Nếu có một ngày, người phụ nữ anh yêu mang đến nỗi đau như thể lột da rút gân cho anh. Anh sẽ làm gì?”
“Nếu đó là người phụ nữ tôi yêu, vậy thì tôi chỉ có thể… cam tâm tình nguyện.”
Tôi không muốn làm một người phụ nữ thông minh. Cũng chẳng muốn là người giỏi giang, tháo vát. Bọn họ thường rất cô đơn. Cứ chống chọi một mình với thế giới để bảo vệ sự tổn thương của chính mình. Đàn ông của họ cũng chẳng phải loại tầm thường. Chính vì vậy mà ngày nào cũng là một cuộc đấu trí. Thử hỏi có phức tạp không? Chi bằng có thể ngồi xuống cùng nhau, nói chuyện nấu súp, làm vườn, tăng cân, bỏ trốn…
Thế gian này, mỗi ngày đều có vở diễn vui buồn, hợp tan, có người đánh mất tình yêu cũ, cũng có người nhặt được tình yêu mới. Dây dưa níu kéo mãi với nỗi đau khổ trong quá khứ chi bằng bắt đầu lại từ đầu, tìm kiếm ai đó thuộc về tôi để bắt đầu một mối tình thật sự.
Cô đã từng nửa đêm nằm mơ, mơ thấy anh có bạn gái. Đó là một cô gái xinh đẹp, thùy mị, biết quan tâm chăm sóc anh, gia cảnh cô gái ấy cũng rất tốt, so với cô đều ưu tú hơn về mọi mặt. Cô thấy hai người họ đi dạo trên đường, thấy anh dịu dàng với cô gái ấy như đã từng dịu dàng với mình.
Giật mình tỉnh dậy, hóa ra chỉ có mình cô giữa căn phòng trống trải. Còn có thể thế nào đây? Mình vốn đã chẳng còn là gì với anh ấy nữa rồi, dù anh ấy có kết hôn cũng không tới lượt mình quan tâm.
Để quên đi người mình yêu thì chỉ có hai cách. Một là để mọi chuyện diễn ra theo quy luật tự nhiên, hàng ngày hàng giờ vẫn nhớ đến hình bóng người ấy, nhưng cố gắng không gặp lại nhau, bạn sẽ quên đi người ấy theo thời gian, một tháng không được thì một năm, một năm không được thì hai năm, rồi sẽ có một ngày hình bóng người đó biến mất khỏi tâm trí mà bạn không hề hay biết, thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương lòng. Hai là yêu một người khác, như vậy những kỷ niệm cũ sẽ tàn phai theo năm tháng, đây là liều thuốc diệu kỳ nhất.
Hóa ra, bề ngoài cứng rắn của cô chẳng qua vì muốn che dấu đi sự tự ti của nội tâm, cho dù tiền bạc có nhiều đi chăng nữa cũng không thể lấp đi sự trống rỗng trong trái tim. Mỗi người đều có những vết sẹo mà người ngoài không biết, chỉ là không may bị lộ ra mà thôi.
Đàn ông thường không chủ động chia tay. Khi muốn chia tay anh ta sẽ chơi trò mất tích, cũng có thể lấy lý do bạn quá tốt và hiện tại không xứng với bạn. Cho dù lời nói của anh ta có êm tai thế nào thì vấn đề quan trọng cũng chỉ muốn chia tay. Phụ nữ thì sao? Hoàn toàn đối lập với đàn ông. Đàn ông nói lời chia tay nhẹ nhàng nhưng trong lòng dứt khoát. Phụ nữ nói lời cay đắng nhưng trong lòng thì không muốn buông.
Người sắp chết luôn nói thật. Bởi lẽ, họ không hão huyền như kẻ sống, luôn nghĩ rằng mình còn thời gian để ghen ghét, giả tạo, tức giận rồi lại yêu thương.
Nỗi hổ thẹn là lưỡi dao xoáy mãi vào tận đáy lòng. Đau lòng còn chịu đựng được thì nỗi đau thể xác có đáng kể gì đâu?
Đến khi trưởng thành, khi cuộc đời thực sự đã biến thành một bi kịch hoa lệ không hồi kết thì người ta lại thấy sợ bi kịch, bất kể là tiểu thuyết hay phim truyền hình đều phải biết trước là kết cục có hậu rồi mới xem. Có thể cho là họ đã trưởng thành hơn, cũng có thể họ đã trở nên nhu nhược hơn, đã không còn dũng khí để đương đầu với hiện thực và khổ đau.