Thế gian này, mỗi ngày đều có vở diễn vui buồn, hợp tan, có người đánh mất tình yêu cũ, cũng có người nhặt được tình yêu mới. Dây dưa níu kéo mãi với nỗi đau khổ trong quá khứ chi bằng bắt đầu lại từ đầu, tìm kiếm ai đó thuộc về tôi để bắt đầu một mối tình thật sự.
Con người khi còn trẻ vẫn thường dũng cảm một lần vì tình yêu của mình, phấn đấu liều mạng một lần.
Hai người yêu nhau, thực ra chẳng có gì khó khăn, điều thực sự gian khó chính là cuộc sống chung bên nhau, chỉ khi có đủ niềm tin, sự tha thứ cùng lòng bao dung mới có thể khiến tình yêu của hai người bền vững.
Chuyện tình yêu, xưa nay là chuyện của riêng bản thân mình. Dẫu cho tình tiết có sôi nổi kịch tính đến đâu thì cũng chĩ có thể khiến chính mình cảm động, còn với những người khác mà nói là một việc rất đỗi bình thường.
Một khi tình cảm còn lại một người vất vả vật lộn nắm giữ, duy trì thì thứ tình cảm ấy cũng không cần phải tồn tại.
Tình yêu là thứ vô tư, huyền ảo, vô tình đến, vô tình đi. Khi nó xảy ra bất cứ trở ngại nào cũng không thành lý do, khi nó biến mất níu kéo thế nào cũng hoài công.
Trong thế giới tình yêu, không chỉ có sự ngọt ngào mà còn cả nỗi đau thương nữa. Sự đau thương này, bất luận về mặt tinh thần hay thể xác đều khiến người ta khó có thể chịu đựng được.
Tình cảm thời tuổi trẻ, thuần khiết và trong suốt tựa pha lê nhưng cũng rất mong manh, chỉ cần không cẩn thận, sẽ để lại vết sẹo trong lòng đôi bên, lâu ngày khó mà lành lặn được. Khi vết thương chất chứa góp nhặt theo từng năm tháng sẽ dần trở thành sự tổn thương.
Thời gian là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương. Với vài người, vài sự việc, chỉ cần không cố tình nhắc đến, rồi một ngày nào đó ngọn gió sẽ từ từ thổi bay những năm tháng dĩ vãng trước kia…
Nhiều người cho rằng, hôn nhân mang lại sự ổn định. Thực ra, sự yên ổn thực sự không phải là hôn nhân mang lại mà chính là nội tâm của mình.
Đem lòng yêu một người, có thể là chuyện diễn ra trong tích tắc. Hận một người lại là suốt một đời.
Hóa ra, yêu và không yêu đều cô đơn như nhau. Lúc không yêu thì cứ tưởng cô đơn vì không có tình yêu, yêu rồi mới biết, tình yêu chẳng qua là nỗi cô đơn bịa ra mà thành.
Thời gian là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương. Với vài người, vài sự việc chỉ cần không cố tình nhắc đến, rồi một ngày nào đó ngọn gió sẽ thổi bay những năm tháng dĩ vãng trước kia.
Cách yêu một con nhím, không phải là nhổ hết gai trên người nó, mà là phải học được cách làm thế nào để tìm được một cự ly thích hợp, có thể sưởi ấm cho nhau nhưng lại không bị đối phương đâm gai vào mình.
Con người luôn vẫn thế, yêu người không nên yêu, người nên yêu lại không yêu, cứ cố giữ lấy thứ không nên giữ mà để vuột mất điều không đáng bỏ lỡ.