Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Có những lúc con người buồn cười như vậy đấy, có dũng khí khích lệ người khác theo đuổi thứ mình muốn, nhưng chuyện của bản thân lại chẳng có chút dũng khí nào.

Từ trước vẫn cho rằng “Cô bé bán diêm” là một câu chuyện hạnh phúc. Một que diêm nho nhỏ, một đốm lửa nhỏ nhoi nhưng có thể nhìn thấy toàn bộ mộng tưởng, đó chẳng phải là hạnh phúc hay sao? Chỉ là, cổ tích vẫn là cổ tích, còn hiện thực thì đốt một que diêm thấy đôi mắt cay xè nhưng chẳng thấy kết quả gì. Thứ cuối cùng có thể nhận lấy chỉ là chút tàn tro trên bàn tay.

Có những lúc, tình cảm cũng chẳng dày hơn trang giấy là bao.

Có một số người rất đơn giản, âm thầm làm người và làm việc, chìm đắm trong thế giới riêng của bản thân, cố chấp giữ lấy phương hướng mình chọn, làm những việc mà mình cảm thấy vui vẻ. Trên thế giới này có một số việc không nên khiên cưỡng, tôi tin rằng có thể cùng nhau thì đó là duyên phận, không thể cùng nhau thì đó cũng là duyên phận.

Tác giả:
Từ khóa: