Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Thì ra có đôi lúc, mọi chuyện lại đơn giản như vậy. Cũng giống như việc tính toán chọn con đường ngắn nhất để đi, đường ngươi đi là một con đường thẳng tắp, trực tiếp lại rất nhanh. Mà chúng ta lại luôn bảy lượn tám lách, lo lắng suy tính quá nhiều, cuối cùng bỏ lỡ con đường tắt chính xác nhất, ngắn nhất.
Ước mơ và lý tưởng không giống nhau. Ước mơ nhiều lúc có thể xa tầm tay với nhưng lý tưởng thì có thể thành hiện thực, chúng ta nỗ lực vì nó thì sẽ thực hiện được mục tiêu. Khi chúng ta hoàn thàng từng lý tưởng, vậy chúng ta sẽ đến gần ước mơ ban đầu.
Đã bao giờ bạn từng thử kéo tay một người mà bạn muốn lấy làm chồng, hoặc lấy làm vợ, hai người chạy băng băng trên con phố tấp nập nhất trong thành phố chưa? Lần sau hãy thử xem sao nhé! Đó là một cảm giác…tưởng chứng như chỉ một giây sau bạn sẽ hóa thành cánh bướm tung bay theo anh ấy.
Nội tâm con người là thứ có khả năng chịu đựng dẻo dai bền bỉ, chỉ cần còn lại một hy vọng nhỏ nhất cũng có thể hồi sinh.
Tình cảm, là thứ không đợi cũng đến, không đuổi cũng theo, không buông cũng bỏ, không đánh cũng đau.
Rồi sẽ đến lúc bạn không còn muốn vượt cả đại dương rộng lớn vì một người không dám nhảy qua một vũng nước nhỏ vì bạn…
Bi kịch tình yêu không phải do dòng đời xô đẩy mà do tình cảm của họ không đủ bền, họ không đủ lòng tin ở nhau, nói cách khác, tình yêu của họ không đủ sâu!
Thích một người không mấy thích mình sẽ rất khổ, nhưng biết làm sao? Rút chân lại đã quá muộn.
Phải, cô biết rằng, có một số người nếu bỏ qua rồi thì chẳng còn gì tồn tại nữa, nhưng dù sao như thế vẫn còn tốt hơn là đánh mất trái tim mình. Tình yêu của đàn ông thì kéo dài được bao lâu? Ở đâu thực sự tồn tại những lời thề non hẹn biển, biển cạn đá mòn, rồi nào là lâu dài mãi mãi, đời đời kiếp kiếp? Tất cả đều chỉ là những lời lừa gạt của đàn ôngđối với phụ nữ, hoặc là của phụ nữ với chính mình mà thôi, để rồi đến cuối cùng chỉ là một câu “Xin lỗi.”
Bình yên cũng là một dạng của hạnh phúc. Hạnh phúc đó rốt cuộc cũng là một dạng của tình yêu. Có thể đau khổ cũng là một dấu hiệu cho tình yêu, nhưng suy cho cùng, cái kết cục viên mãn nhất của tình yêu mà con người hằng mong mỏi chẳng phải là những tháng năm bình yên sao?
Tình yêu thường bắt đầu từ những cuộc gặp gỡ tình cờ đẹp đẽ rồi lớn dần trong sự tình cờ như vậy.
Trong cuộc đời luôn luôn có những cuộc gặp gỡ rồi đi qua nhau, không phải cuộc gặp gỡ nào cũng tạo nên một mối nhân duyên, nhưng không phải mối nhân duyên nào cũng có nghĩa là sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời.
Cuộc đời dài như vậy, ngày nào chưa đi đến điểm cuối thì bạn chưa thể biết ai là người đi cùng bạn đến hết cuộc đời. Có lúc bạn gặp một người tưởng người ấy chính là người mình tìm. Quay đầu nhìn lại thực sự người ấy cũng chỉ là người đem lại cho bạn những cái mà bạn cần trong một quãng đường mà thôi.
Tình yêu có đôi khi kỳ diệu như thế, biết rõ bản thân đã yêu lầm người, nhưng vẫn không thể tự kiềm hãm mà rơi vào lưới tình! Cho dù có bị thương, chung quy vẫn không thể dứt bỏ.
Một ngày nào đó trên thế giới rộng lớn này chúng ta sẽ gặp được một người thuộc về riêng mình, một người bạn, một nửa tâm hồn, người mà chúng ta có thể kể cho họ nghe về những giấc mơ của mình.
Người ấy sẽ là người giúp bạn gạt đi những sợi tóc rối vương nơi khoé mắt, khoé môi. Người ấy sẽ là người mang đến cho bạn những bông hoa khi bạn không ngờ nhất, là người sẽ ngắm nhìn khuôn mặt của bạn những lần bạn say sưa trong một cuốn truyện hay một bộ phim nào đó. Sẽ là người gọi điện chúc ngủ ngon, hay đơn giản chỉ để nói rằng người ấy đang nhớ bạn.
Người ấy sẽ là người nhìn vào mắt bạn và nói rằng bạn là người tuyệt vời nhất mà họ từng gặp, và có lẽ đó sẽ là lần đầu tiên trong cuộc đời, bạn thực sự tin rằng đó là sự thật…