Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Tránh né tình cảm là chuyện bất bình thường nhất. Nếu ở tận sâu nơi đáy lòng, không thể cảm nhận được linh hồn mình hướng về đâu, tình cảm mới gọi là tàn khuyết.
Người chết đã đi rồi nhưng nỗi đau của những người ở lại có lẽ sẽ kéo dài vô tận.
Có lúc thời gian không thể nhấn chìm tất cả, có một số người, một số ký ức, giống như những mầm cây mọc rễ trên mảnh đất tâm hồn. Thời gian không thể thiêu đốt nó mà ngược lại còn nuôi dưỡng nó, khiến nó ngày càng sinh cành đẻ lá, có thể chắn gió che mưa. Nhưng trong trái tim vẫn có nơi ánh mặt trời không chiếu tới được, âm u ẩm ướt sinh ra vô số rêu xanh hoài niệm.
Rất nhiều thứ không phải cứ lâu năm là nhất định thích hợp, bất luận là đôi giày dưới chân, hay là người nào đó trong cuộc đời, mài mòn không đúng cuối cùng rất khó khớp vào nhau, mài hỏng, sẽ thành vết chai, tích thành từng lớp dày, cho tới khi quyết tâm cắt bỏ chỗ đau đó.
Dù chính mắt nhìn thấy cũng không nhất định là thật, mà còn cần giải thích, phải có sự tin tưởng.
Nếu thật sự có thể khóc, đó cũng không phải là chuyện xấu. Khóc là một cách tự giải phóng cảm xúc.
Tình yêu nghi kị nhất điều gì? Nào phải dối gian hay hiểu lầm, nhưng thứ đó rồi sẽ có ngày được gột sạch. Thứ tình yêu sợ những sự thật trần trụi.
Nước mắt có một nhiệm vụ tuyệt diệu. Nó có thể đẩy vô số đá tảng ra khỏi lồng ngực. Cho dù sau đó, chỉ còn lại sự trống rỗng.
Cuộc đời mỗi con người chính là một toà thành luỹ có tuổi, được đắp xây bởi bao năm tháng xanh tươi. Ngày là viên gạch hòn ngói, sinh mạng là rường xà cột trụ. Trong thành luỹ, nhờ cuộc sống, nhờ tình cảm mà sung túc đủ đầy.
Đời người là gì? Là tiết chớm xuân tháng Ba xem đàn én ngậm bùn xây tổ nơi sân nhà xưa cũ; là khi mùa hạ mát lành ngắm hoa sen rợp hồ, quạnh quẽ nảy nở trong nước; là độ cuối thu gió nổi trông lá rụng, lặng lẽ buông mình đầy đẹp đẽ; là lúc đêm đông tuyết rơi, nhìn con cáo trắng ở ẩn sâu trong núi rừng hoang vắng lạnh căm.
Người ta nói, nhân sinh như ngồi trên một chiếc xe buýt, cuối cùng cũng sẽ có một bến dừng dành cho bạn, mà nam nữ như hành khách đi qua những trạm đó. Có khi là vì chỗ ngồi trên xe rất thoải mái, không muốn xuống xe, có khi là vì không biết chính mình nên xuống xe, người cả đời không kết hôn chính là tài xế, mỗi ngày nhìn người khác lên lên xuống xuống, đã quá chán chường.
Có những tình yêu, lúc yêu thì rầm rầm rộ rộ, gắn bó keo sơn, nhưng đến lúc hạ màn, trong lòng chẳng lưu lại vết tích, cùng lắm trở thành câu chuyện cười của buổi trà dư tửu hậu.
Có những tình yêu, lúc yêu hết sức nhẹ nhàng, tĩnh lặng như nước, nhưng sau khi chia tay sẽ trở thành nỗi đau không thể xóa nhòa, dù không chạm vào cũng nhói buốt trong lòng.
Cuộc đời sẽ có một lần, vì ai đó quên đi bản thân mình. Cả đời sẽ có một lần, mãnh liệt yêu, không màng tất cả. Sau đó, lãng quên.