Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Lòng người rất tham lam, được nếm một chút ngọt ngào rồi, sẽ bất giác càng muốn nhiều hơn, sẽ nảy sinh ra những cảm giác sai lầm, sẽ liên tưởng tới hai từ ‘vĩnh viễn’.
Đàn bà sẽ nhớ mãi không quên những người đàn ông rơi lệ vì họ. Còn đàn ông sẽ chỉ nhớ người phụ nữ khiến họ đau lòng.
Có những tình cảm sẽ được gột rửa theo thời gian và gạt bỏ đi cái hào nhoáng của thuở ban đầu, chỉ còn lại những hạt nhân tinh khiết nhất. Nếu như bạn nguyện lòng thì có thể biến điều đó thành hổ phách và mãi mãi giữ gìn trân trọng.
Người có đôi khi là như vậy, càng không chiếm được càng không cam lòng, càng muốn chiếm lấy. Càng bị xem thường thì lại càng muốn được thừa nhận.
Có những tình yêu, cắt đi rồi vẫn có thể mọc lại, không đau không ngứa ngứa. Có những tình yêu giống như chiếc răng, mất đi rồi sẽ vĩnh viễn để lại một vết thương sâu nhức không tài nào bù nổi.
Lẽ nào cô không biết, giữa nam và nữ, một khi bên này có tình cảm với bên kia, thì mãi mãi không thể là bạn. Có lẽ, thắng được tình yêu, thì mặc định sẽ mất đi tình bạn.
Hạnh phúc chính là những thứ hiện hữu rất bình thường, có thể nhìn thấy và nghe thấy được.
Phàm hễ gặp phải chuyện gì, mỗi người đều có phản ứng khác nhau. Trong đó có một loại người, đem tất cả mọi chuyện chôn dưới đáy lòng, không nói cho người khác biết. … Trên đời này, người đáng thương nhất, thật ra không phải là những người yếu đuối tay trói gà không chặt, mà là những người gặp chuyện gì khó khăn, đều cắn chặt răng thầm nuốt máu, nuốt lệ.
Vết thương mà mình để lại cho người khác cũng chính là vết thương ở trong chính tâm hồn mình.
Cô có biết không, trên đời này có một thứ tình yêu như là thiêu thân lao đầu vào lửa vậy, bị thứ ánh sáng và làn hơi ấm trong chớp nhoáng mê hoặc, nhưng cuối cùng sẽ bị tổn thương đến mức mình đầy thương tích.
Nếu không yêu thì đừng lựa chọn, còn đã yêu em rồi thì hãy kiên trì cùng em. Được ở bên nhau chính là duyên phận, anh đừng dễ dàng khiến người anh yêu phải chịu tổn thương rơi nước mắt. Trân trọng từng giây phút ở bên nhau, hồi ức đẹp đẽ nên được dành cho niềm vui và nụ cười. Bất luận gặp phải chuyện gì, anh đừng dễ dàng nói ra câu không còn yêu em nữa, đừng dễ dàng buông tay với đoạn tình cảm này của em. Bởi vì người con gái anh gặp ở trạm kế tiếp, có thể vĩnh viễn sẽ không tốt bằng em.
Thực ra, tình yêu là một căn bệnh, ai rồi cũng sẽ có ngày mắc phải, hoặc sớm hoặc muộn, có thể nhẹ một chút hoặc cũng có thể nặng một chút. Có một loại thuốc đặc trị duy nhất, đó là trái tim của anh; nếu anh không chịu hiến dâng, em sẽ giống như đóa hoa hồng bị mất nước, dần dần khô héo úa tàn, mãi mãi chẳng bao giờ có mùa xuân…
Mỗi một câu chuyện cổ tích đều có công chúa và hoàng tử. Khi cô bé lọ lem biến thành công chúa, lộng lẫy cùng hoàng tử trong vũ hội hoàng gia, không ai nghĩ tới người âm thầm đứng bên làm nên tất cả – bà tiên tốt bụng.
Con người vì ham sống nên mới sợ chết, vì muốn sở hữu nên mới sợ mất đi. Tình yêu và nỗi sợ là tấm gương phản chiếu cho nhau.