Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Thừa nhận đau khổ cũng không ý nghĩa là yếu đuối, sau khi khóc xong thì hôm sau vẫn có thể đứng lên tiếp tục bước đi, trong mắt tôi đó cũng là một người anh hùng kiên cường.
Một mình trên đường là nỗi cô đơn tuyệt vời nhất. Bồng bềnh. Phiêu diêu. Cảm giác không ai theo kịp mình, thấy mình như con bướm cứ chập chờn, chập chờn, không ai nắm bắt được. Vậy là không cần diễn, không cần đối phó; vậy là gương mặt cứ mềm ra, ngây ngây; vậy là ý nghĩ mông mênh, vu vơ không ra đầu cuối, đang nhớ người này, sực nhớ người kia…
Em cũng chỉ nói đến vậy, anh tự suy nghĩ đi nhé. Tuy em nói rất nhiều lần, nhưng em vẫn phải nói lại lần nữa cho anh nghe, người có tình cảm mến mộ trong lòng tiếp xúc lâu sẽ phát hiện ra khuyết điểm của đối phương, bởi vì cả hai quá hy vọng đối phương hoàn mỹ; cũng vậy, người trong lòng chứa sự căm ghét tiếp xúc lâu cũng sẽ phát hiện ra ưu điểm của đối phương, bởi vì khuyết điểm của con người có hạn, đợi khi không tìm thấy khuyết điểm, chú ý chỉ còn là ưu điểm của đối phương. Đừng đợi tới khi không thể xoay chuyển mà dùng quãng đời còn lại của bản thân hồi tưởng ưu điểm của một người!
Một khi chúng ta trưởng thành, chúng ta sẽ biết được xấu hổ là thế nào, sẽ trở nên hèn nhát, học được cách giả vờ như không nghe không thấy gì, mặc dù người ta gọi điều này là trưởng thành, là người lớn, nhưng chờ tới khi các em nhận ra điều đó thì cũng muộn rồi. Càng trưởng thành các em càng mất đi sự can đảm.trư
Yêu thì ngọt ngào, thất tình thì đắng cay. Có người thắc mắc, vì sao tình yêu lại vô duyên vô cớ mất đi, vì sao nói chia tay là chia tay ngay được? Thế nhưng chẳng ai hỏi, vì sao lúc đầu hai người lại yêu nhau? Nếu có thể trả lời được câu sau, thì nhất định cũng sẽ trả lời được câu trước. Tôi thà rằng tin là vô duyên vô cớ, chứ cũng không chịu tin là vì chán, vì ghét, mà cuối cùng chia tay.
Biết hối hận mới không phạm lại những lỗi lầm tương tự. Như vậy lần sau mới có thể làm tốt hơn. Thà là học được những kinh nghiệm trong sự hối hận còn hơn tự ép mình không được hối hận. Hối hận, tự trách, cắn rứt đều được cả, nhưng hối hận chỉ nên trong thời gian ngắn. Chứ nếu hối hận và cắn rứt suốt thì đúng thực là hành động của kẻ yếu đuối. Vì việc gì đó mà hối hận đằng đẵng mười năm chi bằng hối hận chỉ một tháng thôi và dùng thời gian chín năm mười một tháng còn lại đithay đổi, đi sửa chữa. Tôi hối hận vì yêu người này nên sau này tôi quyết sẽ không ngu ngốc như thế nữa. Tôi hối hận vì đã làm ra những việc tệ hại như thế, sau này sẽ không vậy nữa. Tôi hối hận vì mình đã nói như vậy, sau này phải suy nghĩ kỹ mới phát ngôn. Hối hận có gì là không đúng? Tự ép bản thân không được hối hận chỉ khiến sai càng thêm sai, chân càng lấm bùn. Đến nước đó bạn sẽ hối hận vì ban đầu mình đã không biết hối hận.
Người đàn ông không hiểu điều mà một người phụ nữ cần không phải là người đàn ông đó đi trước mặt cô ấy, mà là một người bạn đời chịu dừng lại đợi cô, cùng cô sánh vai đi hết quãng đời còn lại.
Nếu hai người thật lòng yêu nhau, hai bên đều tâm ý tương thông, bất kể là xa tận chân trời, hay là người ở sao Sâm kẻ ở sao Thương, cuối cùng dù xa ngàn dặm nhân duyên cũng có thể quay lại. Trí nhớ có lúc mất đi, có lúc hỗn loạn, nhưng cảm giác vĩnh viễn không phai nhạt, sẽ không lừa dối.
Có lẽ cái giá của sự trưởng thành chính là đổi nụ cười ngày càng ít lấy đi lớp vỏ bọc cứng rắn để trang bị cho mình trong cái xã hội phức tạp này.
Nhà bất động sản Phùng Luân đã từng nói: Người giúp bạn trưởng thành không phải là thầy giáo mà chính là đối thủ của bạn. Những người yêu thương bạn thường không dạy cho bạn cách để sinh tồn, còn những người thù hận bạn sẽ khiến bạn thêm bản lĩnh. Những người yêu bạn sẽ khiến bạn tan chảy vì ấm áp, người hận bạn sẽ khiến bạn kiên cường mạnh mẽ hơn. Cho nên mới có câu nói ‘yêu chết người, hận sống khỏe’. Yêu chết người – một tình yêu đòi sống đòi chết, nếu như anh ta không chết thì bạn cũng chết. Hận sống khỏe – một người hận thù, ngày ngày phải suy nghĩ cách đối phó, nên bạn sẽ sống, sẽ học được rất nhiều bản lĩnh khác.
Tình yêu, hai từ ảo mộng đó là đề tài bàn luận muôn thuở. Trong lòng mỗi người đều có một bí mật riêng. Hứa hẹn đến chân trời góc biển, thề thốt đến sông cạn đá mòn. Khi mới yêu ai ai cũng dễ dàng đồng ý, nhưng để đi hết con đường tình đầy trắc trở thì có được mấy người? Kỳ thật, không phải họ yêu nhau không đủ sâu đậm, không phải họ yêu nhau không đủ thâm tình, là đứng trước sự thật bẽ bàng của cuộc sống, tình yêu của con người ta không đủ kiên định để mà vượt qua! Khi lựa chọn chính là khi giữ lại người nào đó bên mình và buông tay một người khác.