Chuyên mục: Những mảnh ngôn tình

Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..

Yêu đương giống như diễn vở kịch đau thương của chúa Ki-tô, phải nhẫn nại, phải bao dung, phải từ bỏ, phải hy sinh.

Tác giả:

Chờ đợi tuy có đau khổ, nhưng chỉ cần có kì hạn, lâu mấy cũng có thể chịu đựng được.

Tác giả:
Từ khóa:

Bởi vì yêu, bởi vì để tâm, cho nên mới đau khổ, mới có thể tổn thương.

Tác giả:

Tình cảm, là thứ không đợi cũng đến, không đuổi cũng theo, không buông cũng bỏ, không đánh cũng đau.

Tác giả:

Sở dĩ giấc mơ rất đẹp, bởi nó chỉ tồn tại trong tâm trí. Một khi giấc mơ biến thành sự thật, nó sẽ không còn đẹp như trong ảo tưởng.

Tác giả:
Từ khóa:

Thời niên thiếu, vì chưa từng bị tổn thương, nên không biết thế nào là nhân từ, vì chưa từng sợ hãi, nên không biết thế nào là thoái nhượng, chúng ta luôn tùy hứng, không quan tâm hay thương hại người khác. Cho đến một ngày, chúng ta bị tổn thương, hiểu rằng phải trải qua đau đớn và sợ hãi, mới có thể hiểu rõ nhân từ và thoái nhượng. Nhưng khi ấy, tuổi xuân vô tư không biết kềm chế cũng dần dần bay mất, cách chúng ta ngày một xa hơn. Chúng ta trưởng thành, nhưng trong lồng ngực là một trái tim, đã bị tổn thương.

Tác giả:

Hạnh phúc chính là cầu nhân đắc nhân, đó là điều riêng tư nhất, chỗ thuộc về bản thân, không bị sự quấy nhiễu của ai.

Tác giả:
Từ khóa:

Mỗi ngày trên thế giới này đều có vô vàn những cơ hội và những con người đều lướt qua bên ta. Ở mỗi nơi nào đó đều có những cảnh bi hoan ly hợp trong phút giây ngắn ngủi. Có thể chỉ một phút sau, khi quay đầu lại, bóng dáng người ấy đã không còn ở đó, để rồi suốt cả cuộc đời, ra không bao giờ có thể trong thấy người ấy nữa.

Tác giả:
Từ khóa:

Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn, và mỗi khi có dịp (như đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ…), ta bỗng thấy nhói ran. Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…

Hạnh phúc không phải nhất lao vĩnh dật, chiếm được thì cũng có thể đánh mất, tình yêu khó không phải lúc yêu nhau, mà là ở bên nhau trăm năm không rời.

Tác giả:

Cảm giác là một thứ rất huyền diệu, có những niềm vui thì cần người khác chia sẻ niềm vui sẽ tăng gấp bội, nhưng có những sự cô đơn cần một mình mới có thể thấu hiểu.

Tác giả:

Mối tình đầu đôi khi không phải là người mà bạn dành tặng nụ hôn đầu hay người mà bạn hẹn hò lần đầu tiên.
Mối tình đầu tiên sẽ là người mà cho dù có gặp gỡ ai bạn cũng sẽ vô tình so sánh với người đấy, là người mà dẫu đã cố quên biết bao lần, họ vẫn lì lợm ở lại trong tim bạn. Lúc ấy, họ mới chính là người yêu đầu tiên của bạn

Tình yêu giống như viên ngọc đẹp, những thứ chưa được mài giũa thì vẫn có những vết rạn nứt tự nhiên, không thể hoàn mỹ không trầy xước được. Vết nứt vẫn không làm ngọc mất đi vẻ đẹp, tiếp nhận nó, đó mới là quá trình học yêu. Tình yêu của mỗi người dường như đều đi từ hoàn mỹ đến chỗ không hoàn mỹ, rồi lại quay trở về với sự hoàn mỹ, trong quá trình đó, không ngừng có những biến đổi khó lường, trong quá trình biến đổi khó lường đó luôn có những thăng hoa.

Tác giả:
Từ khóa:

Con người là như vậy, khi tấm lòng trong như nước, không nhớ không thương, dù có phiêu dạt như bèo nước cũng chẳng sao. Nhưng một khi trong lòng đã có mong nhớ, khắp nơi sẽ đều là ràng buộc.

Tác giả:
Từ khóa:

Trên đời có hai chuyện khó khăn nhất, một là nhồi tư tưởng của mình vào đầu người khác, hai là nhét tiền của người khác vào túi của mình. Việc đầu tiên thành công thì gọi là thầy, việc thứ hai thành công gọi là chủ, cả hai việc đều thành công thì gọi là vợ.

Tác giả:

Tình yêu thực ra bất quá cũng chỉ là một loại cảm giác trong thất tình lục dục của loài người, được người ta ca tụng quá lời mà thôi, vì sao ai cũng xem nó như sinh mệnh của mình như vậy? Không dùng cuộc đời mình tuẫn táng theo thì không chịu nổi sao? Ta lạnh lùng nhìn, lạnh lùng cười! Cười những kẻ lãng phí cuộc đời mình cho tình yêu kia, những kẻ vì cái cảm giác hư vô mờ ảo đó mà bị rơi vào những lo toan trong cuộc sống thường nhật kia, cảm thấy thật đáng sợ. Cuộc sống như thế, có đáng không? Đúng là lãng phí cuộc đời!

Tác giả:
Từ khóa:

Sau bao thời gian giờ mới phát hiện mình đã trưởng thành. Ai bảo tình yêu đã tuyệt duyên với cô chứ? Nếu lúc đó cô cứ sống mãi trong đau khổ vì bị phản bội, không tự thoát khỏi thì sẽ mãi mãi không biết được ở một nơi nào đó có một người đàn ông tốt đang chờ đợi mình.

Có nhiều khi, con người ta cảm thấy trái tim mình đã đủ cứng rắn, da mặt cũng đủ dày, và những chuyện trước kia có thể được nhắc đến không cần phải ý tứ gì nữa, con người ta thường cho rằng mình đã đủ kiên cường và có thể mỉm cười đối diện với thế gian này, đem những giọt nước mắt biến thành nụ cười bình thản. Chiếc áo giáp nhìn qua tưởng cứng rắn, nhưng thực ra, chỉ một câu nói thôi cũng có thể xuyên thủng, khiến nó đau đến tận xương tủy.

Tác giả:

Tụi mình đâu có buồn hoài được. Nhưng không vì thế mà tụi mình sẽ quên hay sẽ lại hạnh phúc. Có những người vĩnh viễn trở thành duy nhất ở trong lòng. Phải, là duy nhất ở trong lòng…

Rất nhiều cô gái được khuyên lấy người yêu mình sẽ hạnh phúc hơn lấy người mình yêu. Nhưng thực ra chẳng phải, hạnh phúc không nằm ở người mình yêu hay người yêu mình. Hạnh phúc là ở trong lòng bàn tay, biết nắm lấy hay không lại là chuyện khác.

Tác giả:

Tuổi còn nhỏ tâm cao khí thịnh, tự cho rằng bản thân mình là nhất, không gì không thể làm được. Sau này mới biết đó là điều không tưởng.

Tác giả:
Từ khóa:

Trước đây tôi đã từng thề son sắt: Tôi không quan tâm anh có thể lấy tôi hay không! Nhưng có người phụ nữ nào lại không để tâm đến lời hứa hẹn cả một đời? Có người phụ nữ nào không muốn kéo người đàn ông mình yêu đi đến trước mặt người khác, nghe anh gọi một tiếng: “Bà xã!” Là phụ nữ, có mấy ai có thể thoát khỏi thứ hạnh phúc tầm thường này.

Tác giả:

Tương tư tựa biển sâu, chuyện cũ tận chân trời. Muôn ngàn hàng lệ rơi, càng khiến lòng đau xót. Muốn gặp chẳng gặp được, muốn quên chẳng thể quên. Kiếp trước chưa có duyên, chờ kiếp sau như nguyện.

Cô có biết không, trên đời này có một thứ tình yêu như là thiêu thân lao đầu vào lửa vậy, bị thứ ánh sáng và làn hơi ấm trong chớp nhoáng mê hoặc, nhưng cuối cùng sẽ bị tổn thương đến mức mình đầy thương tích.

Tác giả: