Mỗi chúng ta rồi đều sẽ có một ngày được phán xét vì chuẩn mực của cuộc đời ta, không phải mức sống của ta; bởi mức độ chúng ta cho đi – không phải vì mức độ giàu sang; bởi lòng tốt giản đơn – không phải bởi sự vĩ đại bề ngoài.
Each of us will one day be judged by our standard of life – not by our standard of living; by our measure of giving – not by our measure of wealth; by our simple goodness – not by our seeming greatness.
Thực ra rất nhiều người con gái không hề quan tâm bạn có nhiều tiền hay không, điều cô ấy quan tâm chỉ là bạn có nỗ lực phấn đấu để thay đổi hiện tại hay không; cô ấy không quan tâm trong cuộc sống liệu bạn có gặp nhiều khó khăn hay không, cô ấy chỉ quan tâm liệu bạn có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã; cô ấy không quan tâm bạn có lãng mạn hay không, điều cô ấy muốn là có thể cảm nhận được tình yêu của bạn mỗi ngày; cô ấy không để ý tình trạng hiện nay của bạn ra sao, cô ấy chỉ muốn biết liệu có thể nhìn thấy được tương lai của hai người hay không.
Có khá nhiều phương tiện để làm giàu nhưng có rất ít phương tiện để lương thiện.
Thật dễ để nói có người giàu và người nghèo, và vì vậy cần phải làm gì đó. Nhưng trong lịch sử luôn luôn có người giàu và người nghèo. Nếu người nghèo không nghèo như thế, ta vẫn gọi họ là người nghèo. Ý tôi là, bất cứ ai có ít hơn đều có thể được gọi là người nghèo. Ta luôn có 10% có ít nhất và 10% có nhiều nhất.
It is easy to say that there are the rich and the poor, and so something should be done. But in history, there are always the rich and the poor. If the poor were not as poor, we would still call them the poor. I mean, whoever has less can be called the poor. You will always have the 10% that have less and the 10% that have the most.
Người đói không màng nghe lẽ phải, chẳng quan tâm đến công lý, cũng chẳng rung động trước lời khẩn cầu.
Tôi không quan tâm tới việc trở thành người giàu có nhất trong nghĩa địa… Nói rằng chúng ta đã làm điều gì đó tuyệt vời trước khi đi ngủ vào mỗi buổi tối… đó là điều quan trọng đối với tôi.
Being the richest man in the cemetery doesn’t matter to me … Going to bed at night saying we’ve done something wonderful… that’s what matters to me.
Trong tất cả những võ đoán phi lý của con người về con người, không gì vượt qua được những lời chỉ trích về thói quen của người nghèo đến từ những kẻ ở nhà đẹp, mặc đồ ấm, có ăn uống ngon lành.
Of all the preposterous assumptions of humanity over humanity, nothing exceeds most of the criticisms made on the habits of the poor by the well-housed, well-warmed, and well-fed.
Nghèo khó ơi! Mi là cội nguồn của nghệ thuật nhân loại, cái cảm hứng lớn lao của khúc hát thi nhân.
Until the great mass of the people shall be filled with the sense of responsibility for each other’s welfare, social justice can never be attained.
Trước khi số đông con người tràn đầy tinh thần trách nhiệm đối với lợi ích của người khác, công bằng xã hội sẽ chẳng bao giờ đạt được.
Khi người nghèo không còn gì nữa thì ít ra anh ta còn cái lưỡi để hoãn lại món nợ của mình.