Những câu danh ngôn hay nhất về cuộc sống, đời sống hằng ngày.Danh ngôn cuộc sống độc đáo mà bạn không thể bỏ qua
I have suffered too much in this world not to hope for another.
Tôi đã đau khổ quá nhiều ở thế giới này để hy vọng vào một thế giới khác.
Sự khác nhau của đàn ông và phụ nữ là: phụ nữ càng lớn tuổi càng say mê công việc của họ. Đàn ông càng lớn tuổi càng lùi bước khỏi những công việc của phụ nữ.
Người sống nhiều hơn không phải là người cao tuổi hơn mà là người biết sử dụng cuộc sống của mình tốt hơn.
Sắc đẹp tự nó đủ thuyết phục đôi mắt của người đàn ông mà chẳng cần nhà hùng biện.
Trong đời người ta sẽ bị ném đá một vài lần, đau lắm lắm nhưng chết vì mấy cục đá đó thì lãng phí quá…
Hạnh phúc giống như mặt trời chiều – người nào cũng có thể nhìn thấy, nhưng nhiều người lại nhìn về hướng khác, vì vậy mà đã bỏ lỡ cơ hội.
Do not lose hold of your dreams or asprirations. For if you do, you may still exist but you have ceased to live.
Đừng để tuột mất ước mơ hay khát vọng của bạn. Vì nếu điều đó xảy ra, bạn có thể vẫn tồn tại nhưng bạn đã ngừng sống mất rồi.
Tư thái của người trẻ tuổi khi nỗ lực hướng về một mục tiêu nào đó, là tư thế mạnh mẽ nhất, mới mẻ nhất, tươi đẹp nhất. Trên thế giới không tìm được điều gì đẹp đẽ hơn đấu tranh gian khổ của tuổi trẻ.
It is well for the heart to be naive and the mind not to be.
Thật tốt khi trái tim chất phác còn trí óc thì không.
Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
To the wicked, everything serves as pretext.
Cảm giác gấp gáp buộc con người, buộc các công ty, và các quốc gia phải làm việc chăm chỉ hơn bình thường. Nó buộc họ làm việc như thể sinh mạng họ phụ thuộc vào đó (mà điều này trong nhiều trường hợp là đúng).
A sense of urgency drives people, companies, and countries to work much harder than normal. It makes them work as if their lives depend on it (which, in many cases, is true).
Thật đau khổ cho một quốc gia mà nền văn học cắt giảm vì sự cản trở của thế lực. Điều này không chỉ xâm phạm quyền tự do báo chí mà còn đóng kín trái tim của một dân tộc, cắt xén trí nhớ của nó.
Woe to that nation whose literature is cut short by the intrusion of force. This is not merely interference with freedom of the press but the sealing up of a nation’s heart, the excision of its memory.