Hầu hết mọi người không bao giờ cảm thấy yên tâm vì họ luôn luôn lo lắng rằng họ sẽ mất việc, mất tiền đã có, mất bạn đời, mất sức khỏe, và tương tự. Sự bảo đảm thực sự duy nhất trong đời đến từ việc biết rằng mỗi ngày bạn đều phát triển bản thân theo cách nào đó, rằng bạn nâng cao năng lực con người mình và rằng bạn đáng giá đối với công ty, bạn bè, và gia đình.
Most people never feel secure because they are always worried that they will lose their job, lose the money they already have, lose their spouse, lose their health, and so on. The only true security in life comes from knowing that every single day you are improving yourself in some way, that you are increasing the caliber of who you are and that you are valuable to your company, your friends, and your family.
Để trở thành một con người hoàn hảo, tốn kém vô cùng, đến nỗi hầu như chẳng có ai đủ tình yêu và can đảm để trả cái giá đó. Người ta phải hoàn toàn từ bỏ cuộc tìm kiếm sự an bình và đưa cả hai tay ra đón lấy sự rủi ro của cuộc sống. Con người ta phải ôm ấp cuộc sống như ôm người mình yêu.
Con người là những kẻ thích tôn sùng, và muốn có gì đó để ngắm nhìn và hôn và ôm ấp, hay để quỳ bái; họ đã luôn làm vậy, họ sẽ luôn làm vậy; và nếu bạn không làm ra nó từ gỗ, bạn làm ra nó từ ngôn từ.
Men are idolaters, and want something to look at and kiss and hug, or throw themselves down before; they always did, they always will; and if you don’t make it of wood, you must make it of words.
Fiendship cannot be borrowed. There is not shop where one can buy it. It is a connection between two people that is so giving.
Tình bạn không thể vay mượn. Cũng chẳng thể tìm mua ở một cửa hàng nào. Chính sự kết nối giữa hai con người làm nên tình bạn.
Không ai muốn chết cả, kể cả những người muốn lên thiên đường cũng không muốn chết để có thể tới được đó. Cái chết là điểm đến cuối cùng mà chúng ta gặp phải, không ai có thể thoát khỏi nó. Tuy nhiên, cái chết là điều phải đến, nó là phát minh tuyệt vời nhất sau sự sống. Cái chết hoàn thành những điều mà sự sống còn bỏ dở, nó dọn dẹp những thứ cũ để mở đường cho nhiều thứ mới hơn. Những thứ mới hơn này chính là các bạn, tất nhiên trong tương lai chúng ta sẽ đều già đi và dần bị loại bỏ. Xin lỗi nếu như điều này quá bất ngờ, nhưng nó là sự thật
Thi sĩ là gì? Một con người bất hạnh giấu nỗi đau khổ sâu sắc trong tim, nhưng đôi môi đẹp tới mức khi tiếng thở dài và tiếng khóc đi qua, chúng nghe như âm nhạc du dương… Và người ta xúm lại quanh thi sĩ và bảo: ‘Hãy hát tiếp đi’ – hay nói theo cách khác, ‘Mong những nỗi đau khổ mới hành hạ tâm hồn anh nhưng đôi môi anh vẫn đẹp đẽ như trước, bởi tiếng khóc sẽ chỉ làm chúng tôi hoảng sợ, nhưng âm nhạc thì lại rất hay.’
What is a poet? An unhappy man who hides deep anguish in his heart, but whose lips are so formed that when the sigh and cry pass through them, it sounds like lovely music…. And people flock around the poet and say: ‘Sing again soon’ – that is, ‘May new sufferings torment your soul but your lips be fashioned as before, for the cry would only frighten us, but the music, that is blissful.’
Tôi đã học được rằng…
Trên đời này, không phải ai cũng tốt và tử tế với ta, cho dù ta không động chạm đến họ. Cách tốt nhất là đừng nên để ý đến những kẻ muốn chứng kiến ta gục ngã . Hãy sống vì những người yêu quý ta.
Nếu bạn tức giận thì hãy đếm 10 trước khi nói, còn nếu bạn nổi cơn thịnh nộ thì hãy đếm đến 100.