Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Không thể quan tâm nổi, vậy đừng quan tâm nữa.
Không thể có được, vậy cũng chẳng cần nữa.
Nghĩ không thông, vậy đừng nghĩ nữa.
Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi cô độc, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.
Có lúc, đau khổ chính là một cột mốc phải vượt qua trên con đường trưởng thành của mỗi người.
Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời mình, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa mình, thì hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn mình lắng lại rồi nỗi đau của mình cũng sẽ dần biến mất. Đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn…
Cuộc đời này, đúng là một vở hài kịch hài xen lẫn bi, bạn mãi mãi không bao giờ biết được màn sau sẽ là bi hay hài, hoặc giả chấp nhận biến luôn nó thành náo kịch.
Sau này, tôi cuối cùng cũng hiểu được, tình yêu phức tạp nhất trên đời chính là, A yêu B, B yêu C. Tình cảm dẫu có nhiều đến mấy cũng chỉ là một cái khung, sau đó, tùy vào mỗi người khác nhau mà sẽ có họa tiết khác nhau, chỉ có điều, họa tiết chính đều là một. Ví dụ như, kết thúc của một tình yêu, nếu không là vĩnh viễn bên nhau, thì cũng sẽ đường ai nấy đi. Tình yêu của tôi và anh cũng vậy, cứ ngỡ là khác biệt, ai biết rằng cũng chỉ đến thế mà thôi. Chỉ vì chúng ta đều muốn nhìn thấy một cái kết viên mãn, một cái kết hạnh phúc, đặc biệt là chuyện tình của bản thân mình.
Nhân sinh tựa như một con thiên nga trắng. Trên mặt nước thì giả vờ tao nhã cao quý, không hơn thua với đời nhưng hai chân dưới nước lại quậy đục ngầu.
Sau bao thời gian giờ mới phát hiện mình đã trưởng thành. Ai bảo tình yêu đã tuyệt duyên với cô chứ? Nếu lúc đó cô cứ sống mãi trong đau khổ vì bị phản bội, không tự thoát khỏi thì sẽ mãi mãi không biết được ở một nơi nào đó có một người đàn ông tốt đang chờ đợi mình.
Người ấy nói người ấy yêu ta, cũng nói không dám cam đoan cả đời sẽ chỉ yêu mình ta. Nhưng người ấy hứa rằng nếu có một ngày tình yêu phai nhạt nhất định sẽ tự mình nói cho ta biết. Có lẽ đó là quyết định đúng đắn nhất. Vì sao cứ phải mãi đuổi theo tình yêu đến tận chân trời góc biển? Ai cũng có lúc phải thay đổi, món ăn yêu thích, quyển sách yêu thích, những điều yêu thích khác… tất cả đều sẽ thay đổi. Nếu nhân tâm đã dễ đổi thay đến thế thì cần gì phải vì một phút ái tình nhất thời mà khẩn cầu tìm kiếm sự vĩnh hằng tuyệt đối?
Vẫn tưởng rằng có thể quên đi mối tình đó, sau rất nhiều năm mới biết rằng thế nào gọi là khắc cốt ghi tâm… Vốn tưởng rằng có thể quên đi người ấy, trải qua rất nhiều việc mới biết rằng thế nào gọi là không thể nào quên…
Đúng thế, mỗi người đều nên chuẩn bị cho cuộc sống cô độc, bởi cơ hội có được tình yêu thường rất hiếm hoi và chật vật. Đã bao nhiêu người, cả một đời cũng chưa từng nếm trải cảm giác hân hoan khi thân tâm giao hòa. Ta có được ai, đó đều là định mệnh.
Giành được lòng tin rất khó mà hủy diệt thì dễ lắm, quan trọng không phải là dối gạt chuyện lớn hay nhỏ mà chính việc dối gạt đã là vấn đề.
Bạn đã bao giờ nghĩ mình có đủ dũng khí để nói lên hai tiếng ❝Đừng đi!❞ với người mà bạn không muốn buông tay hay chưa? Với một vài người, đó là sự yếu đuối và bất lực. Nhưng tôi lại nghĩ, con người cần rất nhiều can đảm để thốt ra được hai tiếng ngắn ngủi kia. Bởi vì phải tổn thương sâu sắc, phải đặt nặng sự hiện diện của đối phương, phải yêu, phải thương, phải bỏ quên bản thân mình… thì mới có thể níu giữ ai đó đến vậy!