Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Đừng hận một người mà bạn đã từng yêu, đừng cố tìm hiểu lý do chia tay, đừng suy nghĩ quá nhiều về những điều phức tạp. Bất luận cuộc sống này có bao phần khó khăn, cuối cùng bạn chắc chắn sẽ tìm được một người khiến bạn cam tâm tình nguyện ngốc nghếch yêu người ấy. Sẽ không ai thay bạn chịu đựng tất cả nỗi đau thương, con người rồi sẽ phải học cách trưởng thành. Quay người lại, để cho bản thân vui vẻ hạnh phúc…
Có một số chuyện không hiểu cũng là một loại hạnh phúc. Mà những kẻ biết nhiều luôn một thân đầy vết thương, biết rõ vận mệnh của mình nhưng lại không thể thay đổi.
Muốn có một tình yêu mà hai bên chênh lệch quá lớn thì phải có một trái tim mạnh mẽ.
Mỗi một người phụ nữ đều có quyền được yếu đuối…Em nên biết, cuộc đời mỗi người phải được làm tất cả những điều mình thích mới thật sự ý nghĩa. Em rất kiên cường, nhưng phụ nữ quá kiên cường sẽ rất vất vả.
Phải đối xử tốt với chính mình vì đời người chớp mắt đã trôi qua, phải thương người yêu mình vì kiếp sau chưa chắc đã gặp lại.
Tự tin quá mức còn tốt hơn nhiều lần so với tự ti. Đàn ông, ai đến ai đi đều không quan trọng. Tuổi trẻ tươi đẹp mà không hẹn hò yêu đương chính là lãng phí thời gian và tuổi thanh xuân của mình.
Hận thù một ai đó là một chuyện vô cùng mệt mỏi, hận thù một con người sẽ hao tổn rất nhiều sức lực, thậm chí còn hao tổn sức lực hơn là yêu thương một người. Bạn thử nghĩ xem, ngày nào mình cũng phải oán hận một ai đó, nỗi hận đó sẽ thường xuyên len lỏi trong đầu bạn sẽ ảnh hưởng lớn đến thái độ và cách xử sự của bản thân bạn, chiếm lĩnh lấy tâm hồn bạn, khiến bạn chẳng thể nào nhìn nhận một sự việc với ánh mắt chuẩn xác nhất… Thù hận một con người, cái giá của nó thật quá lớn!
Tình yêu làm gì có trình tự cụ thể, từ trước đến nay chưa bao giờ diễn ra theo lẽ thường tình.
Tình yêu, hai từ ảo mộng đó là đề tài bàn luận muôn thuở. Trong lòng mỗi người đều có một bí mật riêng. Hứa hẹn đến chân trời góc biển, thề thốt đến sông cạn đá mòn. Khi mới yêu ai ai cũng dễ dàng đồng ý, nhưng để đi hết con đường tình đầy trắc trở thì có được mấy người? Kỳ thật, không phải họ yêu nhau không đủ sâu đậm, không phải họ yêu nhau không đủ thâm tình, là đứng trước sự thật bẽ bàng của cuộc sống, tình yêu của con người ta không đủ kiên định để mà vượt qua! Khi lựa chọn chính là khi giữ lại người nào đó bên mình và buông tay một người khác.
Thời gian thật là một thứ gì đó rất tuyệt diệu, vết thương sâu bao nhiêu đều có thể điều trị khỏi, ngay cả nỗi đau đớn xé rách tim gan đều có thể yên bình trở lại.
Tình yêu là thế, lúc bạn yêu, lý trí và phán đoán chỉ đang ngụy trang, giả vờ kiên cường. Nhưng tình cảm lại là một loại phản ứng hư vô của cơ thể, bạn không thể lý giải vì sao khi thích một người trái tim lại đập mạnh, khi nhớ một người trái tim lại chua xót, cũng không thể nói rõ tại sao lại đau nhói khi thấy sự do dự trong mắt người ấy. Yêu chính là yêu, nếu cứ phải viện cớ nào đó cho tình yêu, thì nghĩa là yêu chưa đủ sâu. Nếu đã chưa yêu sâu đậm, hà tất phải lo khi bị tổn thương, cùng lắm khi chia tay thì rơi nước mắt quay đi. Chẳng qua là trái tim đã xuất hiện một vết thương, bạn không chạm đến nó, nó sẽ nhanh chóng biến mất ở mối tình tiếp theo.
Tôi mỉm cười nghĩ, hóa ra đây là kết quả của thông minh, độc lập, kiên cường, không ai cảm thấy cần hỏi cảm thụ của bạn, cũng không ai cảm thấy cần quan tâm đến bạn, bởi vì bạn rất thông minh, rất độc lập, rất kiên cường. Tựa như một câu nói trong sách, khi một người con trai yêu một người con gái, sẽ cảm thấy cô ấy vừa nhỏ bé, yếu đuối vừa đáng thương, cần quan tâm đến mọi chuyện của cô ấy; khi không yêu một người con gái, liền cảm thấy cô ấy vừa thông minh vừa kiên cường, vốn không cần sự quan tâm của mình. Những lời này thật ra không chỉ áp dụng trong quan hệ tình cảm nam nữ, mà còn áp dụng cho tất cả quan hệ tình cảm khác.