Sự tin tưởng của cha mẹ là đặc biệt quan trọng trong việc dìu dắt con cái ở tuổi thanh nhiên, khi con cái đi xa dần khỏi sự giám sát trực tiếp của cha mẹ và thầy cô. Tôi không có ý nói rằng chỉ tin tưởng mà không có dẫn đường rõ ràng là đủ, nhưng dẫn đường mà không có tin tưởng thì chỉ là vô dụng.
Parental trust is extremely important in the guidance of adolescent children as they get further and further away from the direct supervision of their parents and teachers. I don’t mean that trust without clear guidance is enough, but guidance without trust is worthless.
Lúc còn bé, ba mẹ có nói gì thì chúng ta đều cho là đúng cả, bản thân mỗi người con luôn cho rằng ba mẹ mình không gì không làm được. Lúc trưởng thành, phát hiện ra ba mẹ cũng là người bình thường, cũng có lúc phạm sai lầm, có những chuyện lực bất tòng tâm, thế rồi những mộng tưởng về họ tan tành và sụp đổ, kèm theo đó là sự nổi loạn bên trong chính chúng ta. Lúc lên đại học, bản thân dần tiếp nhận sự thật, không biết từ khi nào đã không còn đối chọi với ba mẹ nữa, và phát hiện rằng ba mẹ đã già rồi cũng cần người chăm sóc, hiển nhiên lòng mỗi người đều cảm thấy ray rứt, ý thức trách nhiệm cũng được nâng cao.
Đó là điều buồn cười về những người cha người mẹ. Thậm chí khi con cái họ là vết sưng tấy ghê tởm nhất bạn có thể tưởng tượng ra, họ vẫn nghĩ nó rất tuyệt vời.
It’s a funny thing about mothers and fathers. Even when their own child is the most disgusting little blister you could ever imagine, they still think that he or she is wonderful.
Toàn bộ thời gian một người là trẻ con, người đó vừa là trẻ con vừa học cách làm cha mẹ. Sau khi người đó trở thành cha mẹ, người đó hầu như trở thành vị phụ huynh sống lại thời thơ ấu.
All the time a person is a child he is both a child and learning to be a parent. After he becomes a parent he becomes predominantly a parent reliving childhood.
Sự thực thì dạy dỗ trẻ nhỏ là một công việc vất vả và dài lâu, phần thưởng không phải luôn luôn lập tức thấy được, công việc bị đánh giá thấp, và các bậc cha mẹ cũng là con người và hầu như cũng dễ tổn thương như con mình.
The fact is that child rearing is a long, hard job, the rewards are not always immediately obvious, the work is undervalued, and parents are just as human and almost as vulnerable as their children.